20px

“Chàng mua từ lúc nào?”

“Khi nàng đang tìm ở dãy giá sách thứ ba.”

Ta bỗng bật cười.

Cười mãi.

Khóe mắt lại nóng lên.

Kiếp trước.

Ta quỳ trong mưa để kêu oan cho Tạ Doãn Từ.

Đời này.

Ta vẫn giúp hắn.

Nhưng lần này.

Có người nhớ mua cho ta một chiếc bánh nóng.

07

Sau khi quyển sổ phụ được trình lên.

Tạ Doãn Từ nhanh chóng được rửa sạch tội danh.

Ngày hắn ra ngục.

Trời âm u nặng nề.

Tạ gia không một ai tới đón.

Chỉ có vài vị đồng niên đứng trước cửa Hình bộ.

Vẻ mặt gượng gạo chúc mừng hắn.

Ta không đi.

Kỷ Hành Xuyên đi.

Hắn nói chứng cứ là do chúng ta trình lên.

Cần lấy lại văn thư kết án.

Đến chiều tối.

Khi hắn trở về cầm quán.

Phía sau lại có thêm một người.

Tạ Doãn Từ.

Bên ngoài bộ tù phục là chiếc thanh bào cũ.

Người gầy đi một vòng.

Ánh mắt mệt mỏi đến cực điểm.

Vừa bước vào sân.

Hắn đã nhìn về phía ta.

Học sinh đều đã tan học.

Trong sân chỉ còn ta và Kỷ Hành Xuyên.

Tạ Doãn Từ đi tới trước mặt ta.

Bỗng nhiên quỳ xuống.

Ta giật mình.

“Tạ đại nhân.”

Nhưng hắn không chịu đứng dậy.

“Chi Chi, đa tạ nàng đã cứu ta.”

Ta tránh sang một bên.

“Tạ đại nhân nên cảm tạ Kỷ tiên sinh.”

“Quyển sổ là do nàng tìm được.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Vành mắt đỏ hoe.

“Ta biết.”

“Nàng vẫn đau lòng vì ta.”

Ta nhìn hắn.

Câu nói ấy thực sự khiến lòng người lạnh đi.

Hắn vẫn quen đem mọi lựa chọn của ta quy về tình cảm.

Giống như ta cứu hắn.

Chỉ có thể vì không buông được hắn.

Ta khẽ nói:

“Tạ đại nhân.”

“Ta cứu ngài là bởi ngài vô tội.”

Hắn dường như không hiểu.

Ta tiếp tục nói:

“Nếu hôm nay người bị oan uổng vào ngục là người khác.”

“Ta biết chân tướng.”

“Ta cũng sẽ cứu.

Sắc mặt hắn từng chút một nhợt nhạt đi.

Kỷ Hành Xuyên đứng bên cạnh.

Không nói lời nào.

Tạ Doãn Từ quỳ dưới đất.

Bỗng nhiên bật cười.

“Vậy cũng tốt.”

“Ít nhất nàng vẫn bằng lòng cứu ta.”

Ta không giải thích thêm.

Một người nếu cố chấp nắm chặt chút ảo tưởng cuối cùng.

Người khác rất khó bẻ từng ngón tay hắn ra.

Sau khi ra ngục.

Tạ Doãn Từ Đông Sơn tái khởi còn nhanh hơn cả kiếp trước.

Lần này.

Nhờ vụ án cũ được minh oan.

Ngược lại hắn còn có được danh tiếng thanh liêm chính trực.

Hoàng thượng thưởng thức sự cương trực không sợ quyền thế của hắn.

Đặc cách đề bạt vào Bộ Hộ.

Trong kinh thành lại bắt đầu truyền những lời đồn về ta và hắn.

Người ta nói.

Ta tuy đã rời khỏi nhạc phường.

Tiến vào cầm quán.

Nhưng vẫn bôn ba vì Tạ đại nhân.

Người ta nói.

Tạ đại nhân không cưới thê tử là vì trong lòng không quên được ta.

Người ta còn nói.

Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở về bên nhau.

Lời đồn ngày càng khó nghe.

Ngay cả cầm quán của Kỷ Hành Xuyên cũng bị liên lụy.

Gia đình của vài vị quý nữ sai người tới hỏi.

Hoa tiên sinh còn tiếp tục dạy học hay không.

Bạch tiên sinh đã nhiều lần đứng ra dàn xếp.

Nhưng ta biết.

Tiếp tục như vậy không ổn.

Ta đi tìm Tạ Doãn Từ.

Hiện giờ hắn ở trong một căn tiểu trạch phía đông thành.

Người gác cổng thấy ta.

Lập tức vào trong bẩm báo.

Tạ Doãn Từ đích thân ra đón.

Nhìn thấy ta.

Ánh mắt hắn sáng lên trong thoáng chốc.

“Chi Chi, nàng tới rồi.”

Ta không bước vào cửa.

Chỉ đứng bên ngoài.

“Tạ đại nhân.”

“Những lời đồn trong kinh thành, ngài đã nghe thấy chưa?”

Nụ cười trên mặt hắn nhạt đi.

“Ta nghe rồi.”

“Xin Tạ đại nhân lên tiếng làm rõ.”

Hắn trầm mặc.

Ta nhìn hắn.

Hắn khẽ hỏi:

“Nàng muốn ta làm rõ thế nào?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...