“Hôm nay lại ho suốt cả buổi sáng?”
Hắn khẽ ho một tiếng.
“Chỉ là thỉnh thoảng thôi.”
“Thỉnh thoảng cũng phải uống thuốc.”
Ta đứng dậy đi lấy túi thuốc.
Nghe thấy phía sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ.
Những ngày tháng như vậy trôi qua suốt nửa năm.
Bỗng nhiên kinh thành xảy ra chuyện.
Tạ Doãn Từ bị cuốn vào một vụ án cũ.
Có người lật lại vụ án muối dẫn ở Giang Nam ba năm trước.
Tố cáo hắn từng giúp ân sư che giấu sổ sách.
Kiếp trước cũng có chuyện này.
Chỉ là khi ấy hắn đã được thăng chức Lang trung Bộ Hộ.
Thế lực vững vàng hơn.
Cho nên sự hãm hại cũng hung hiểm hơn.
Sau khi hắn bị tống vào ngục.
Tạ gia tránh hắn như tránh ôn thần.
Ta bán sạch trang sức.
Quỳ khắp nha môn.
Cuối cùng mới hỏi được từ miệng một lão thư lại rằng quyển sổ sách quan trọng đang được giấu trong kho cũ phía nam thành.
Đời này.
Mọi chuyện xảy ra sớm hơn.
Khi nghe được tin tức ấy.
Ta đang dạy học sinh luyện khúc 《Dạ Độ》.
Dây tỳ bà run lên.
Một âm thanh lệch khỏi điệu nhạc.
Tất cả học sinh đều nhìn về phía ta.
Ta thu tay lại.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Sau giờ học.
Kỷ Hành Xuyên tới tìm ta.
Rõ ràng hắn cũng đã nghe được tin.
“Tạ Doãn Từ xảy ra chuyện rồi.”
Ta gật đầu.
“Ừ.”
“Nàng định giúp hắn sao?”
Ta trầm mặc.
Di ngôn năm đó của hắn quả thực đã làm ta tổn thương đến tận xương tủy.
Nhưng ta cũng không thể trơ mắt nhìn hắn bị oan uổng rồi vào ngục.
Dù sao trong ba mươi năm ấy.
Hắn cũng từng thật lòng đối xử tốt với ta.
Hắn cũng từng thức đêm trông nom ta khi ta bệnh.
Cũng từng đứng ra che chở ta khi người khác khinh nhục ta.
Ta không muốn tiếp tục đi theo hắn.
Nhưng cũng không muốn trở thành kẻ biết rõ chân tướng mà khoanh tay đứng nhìn.
Ta nói:
“Ta biết thứ có thể cứu hắn đang ở đâu.
”
Kỷ Hành Xuyên không khuyên ta đừng đi.
Chỉ hỏi:
“Ta cần làm gì?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Thần sắc hắn bình thản.
Không có lời chua chát.
Cũng không có thử dò xét.
Ta bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.
“Kho cũ phía nam thành.”
“Ta cần tìm một quyển sổ phụ ghi chép về muối dẫn.”
Kỷ Hành Xuyên gật đầu.
“Đi thôi.”
Ta ngẩn người.
“Bây giờ sao?”
“Cứu người phải tranh thủ.”
Vừa nói, hắn vừa đi lấy ngoại bào.
Khoảnh khắc ấy.
Ta nhớ lại dáng vẻ cô độc của mình khi tới kho cũ ở kiếp trước.
Mưa lớn kéo dài suốt một đêm.
Người canh kho không chịu cho ta vào.
Mắng ta chỉ là một nữ tử xuất thân xướng ca.
Cũng dám tới tra cứu sổ sách quan phủ.
Ta quỳ ngoài cửa.
Đầu gối ngâm trong bùn nước.
Quỳ tới tận lúc trời sáng.
Sau đó vẫn là một vị bằng hữu cũ của Tạ Doãn Từ mềm lòng.
Lén mở cửa cho ta.
Nhưng đời này.
Kỷ Hành Xuyên đi cùng ta.
Người canh kho nhìn thấy danh thiếp của Bạch tiên sinh do hắn đưa ra.
Lại nghe nói phụ thân của vài vị quý nữ trong cầm quán cũng đang điều tra vụ án này.
Thái độ lập tức dịu xuống.
Chúng ta lật tìm suốt cả đêm.
Trước lúc trời sáng.
Cuối cùng ta cũng tìm được quyển sổ phụ trong một chiếc rương gỗ mục nát.
Bên trên ghi chép rõ ràng.
Năm đó Tạ Doãn Từ từng dâng tấu chỉ ra những tệ nạn cũ trong việc phát hành muối dẫn.
Chỉ là tấu chương bị ân sư ép xuống.
Những chứng cứ dùng để vu oan hắn.
Ngược lại trở thành bằng chứng rửa sạch tội danh.
Ta ôm quyển sổ.
Ngồi trên bậc thềm trước kho cũ.
Đầu ngón tay phủ đầy bụi bặm.
Kỷ Hành Xuyên đưa cho ta một chiếc khăn tay.
“Lau mặt đi.”
Ta nhận lấy.
Hắn lại đưa cho ta một gói giấy dầu.
“Bánh nóng.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)