Nhiều năm sao?
Đời này.
Chúng ta chỉ mới quen nhau vài tháng.
Nhưng ba mươi năm của kiếp trước đè nặng trong lòng ta.
Nặng đến mức khiến ta gần như không thở nổi.
Ta chậm rãi nói:
“Tạ đại nhân.”
“Người trong nhạc phường sợ nhất chính là được các quý nhân lo lắng.”
“Lo lắng mãi rồi sẽ cảm thấy chúng ta không thể tự đi đường.”
“Không thể tự ăn cơm.”
“Không thể tự sống cuộc đời của mình.”
“Nhưng hiện giờ ta sống rất tốt.”
Tạ Doãn Từ nhìn ta.
Giống như bị những lời ấy làm tổn thương.
“Trong mắt nàng, ta cũng giống những kẻ đó sao?”
Ta rất muốn nói.
Không giống.
Kiếp trước hắn từng cho ta rất nhiều ấm áp.
Đêm mưa lớn chống ô cho ta.
Sau khi ra khỏi ngục thì ôm ta khóc.
Lúc ta bệnh nặng lại thức trắng đêm chăm sóc.
Hắn đương nhiên khác với những kẻ chỉ xem ca kỹ là món đồ mua vui.
Nhưng khi viết xuống hai câu di ngôn ấy.
Hắn lại giống họ.
Ta không muốn phân biệt nữa.
Cho nên chỉ nói:
“Tạ đại nhân là người thanh quý trong quan trường.”
“Tiền đồ sau này còn rộng mở.”
“Không nên thường xuyên tới cầm quán gặp ta.”
Vành mắt hắn đỏ lên.
“Nàng sợ liên lụy tới ta sao?”
Ta lắc đầu.
“Ta sợ liên lụy tới chính mình.”
Câu nói ấy vừa dứt.
Sắc mặt Tạ Doãn Từ hoàn toàn thay đổi.
Có lẽ hắn chưa từng nghĩ tới.
Sẽ có một ngày ta cảm thấy hắn là phiền phức.
Đúng lúc ấy, Kỷ Hành Xuyên lên tiếng:
“Một lát nữa Hoa tiên sinh còn có giờ dạy.”
Tạ Doãn Từ nhìn về phía hắn.
Hai người đứng đối diện nhau qua gốc lê.
Một người mặc quan phục xanh.
Một người mặc trường sam màu nhạt.
Tạ Doãn Từ chậm rãi nói:
“Kỷ tiên sinh quản chuyện cũng rộng thật đấy.”
Giọng Kỷ Hành Xuyên vẫn bình thản.
“Nàng hiện giờ đang dạy học ở cầm quán của ta.”
“Ta đương nhiên phải quản.
”
Ánh mắt Tạ Doãn Từ dần trở nên trầm xuống.
Ta bước lên một bước.
Chặn tầm mắt của hắn lại.
“Tạ đại nhân, mời ngài trở về.”
Hắn nhìn ta.
Rất lâu sau mới thấp giọng nói:
“Chi Chi, nếu sau này nàng hối hận, có thể tới tìm ta.”
Ta cụp mắt.
“Sẽ không đâu.”
06
Cuộc sống ở cầm quán dần dần ổn định.
Mỗi sáng ta luyện khúc.
Buổi sáng dạy học sinh.
Buổi chiều giúp Kỷ Hành Xuyên chỉnh lý phổ nhạc.
Buổi tối lại viết những khúc nhạc mới của riêng mình.
Khoản bạc vay trong mười lăm tháng.
Ta chỉ dùng mười tháng đã trả hết.
Khi Kỷ Hành Xuyên nhận hai lượng bạc cuối cùng.
Hắn nghiêm túc viết hai chữ “Đã thanh toán” vào sổ.
Ta nhìn hai chữ ấy.
Trong lòng bỗng nhẹ nhõm lạ thường.
“Tiên sinh viết đậm như vậy, là sợ ta đổi ý sao?”
Hắn khép sổ lại.
“Ta sợ mình quên.”
Ta bật cười.
“Kỷ tiên sinh cũng có lúc quên việc sao?”
“Có.”
Hắn đáp.
“Cho nên chuyện quan trọng phải ghi nhớ thật rõ.”
Ta nhìn hắn.
Bỗng nhiên hỏi:
“Vậy theo tiên sinh, chuyện gì là quan trọng?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Bên ngoài cửa sổ, sắc chiều dần buông xuống.
Bóng cây lê đổ dài phía sau lưng hắn.
Hắn im lặng một lát.
“Nợ bạc người khác là quan trọng.”
“Việc học của học sinh là quan trọng.”
“Dây đàn căng hay chùng cũng là chuyện quan trọng.”
Ta đợi một lúc.
“Còn gì nữa?”
Vành tai hắn chậm rãi đỏ lên.
“Hoa tiên sinh hôm nay có ăn cơm đúng giờ hay không.”
“Cũng rất quan trọng.”
Ta sững người.
Trong lòng như bị ai đó khẽ gõ một cái.
Người này nói lời tình cảm.
Cũng giống như đang ghi sổ.
Nhưng lại khiến người ta thấy yên tâm.
Ta cúi đầu thu dọn phổ nhạc trên bàn.
“Tiên sinh vẫn nên lo cho mình trước đi.”
“Hôm qua là ai bận tới nửa đêm.”
Chaporia
Bình Luận (0)