Nhưng ta lại rất thích.
Lời tình cảm rồi sẽ thay đổi.
Nhưng chữ trắng mực đen viết thành thực tế.
Ngược lại khiến người ta an tâm hơn.
Ngày thành thân.
Tạ Doãn Từ cũng tới.
Hắn đứng ngoài đám người.
Mặc một thân trường bào màu nhạt.
Không bước tới gần.
Ta đội khăn hỉ.
Không nhìn thấy hắn.
Nhưng lại nghe Thu Hạnh ghé sát bên tai nói nhỏ:
“Cô nương, Tạ đại nhân đứng bên ngoài rất lâu.”
Ta khẽ đáp:
“Ừ.”
“Mời ngài ấy một chén rượu mừng đi.”
Thu Hạnh sửng sốt.
Ta mỉm cười.
“Khách đến đều là khách.”
Hắn không ở lại uống rượu.
Chỉ sai người đưa tới một phần quà mừng.
Không phải vàng bạc.
Mà là một bộ văn thư hộ tịch.
Trên đó ghi rõ.
Hoa Miên Chi đã hoàn toàn thoát khỏi nhạc tịch.
Được nhập vào lương tịch.
Tự lập hộ tịch riêng.
Có thể đứng tên sản nghiệp.
Thu nhận đồ đệ.
Ký kết khế thư.
Thực ra những chuyện này.
Kỷ Hành Xuyên đã giúp ta xử lý gần xong rồi.
Thứ Tạ Doãn Từ đưa tới.
Chỉ là bản sao văn thư mới nhất vừa được triều đình sửa đổi.
Hiện giờ hắn đang làm việc tại Bộ Hộ.
Muốn làm được chuyện này cũng không dễ dàng.
Ta nhận lấy.
Sai người nhắn lại một câu:
“Đa tạ Tạ đại nhân.”
Đêm động phòng.
Kỷ Hành Xuyên vén khăn hỉ lên.
Vành tai hắn lại đỏ.
Nhìn đến mức ta muốn bật cười.
“Kỷ tiên sinh.”
“Đều đã thành thân rồi, sao vẫn còn thẹn thùng như vậy?”
Hắn đưa chén rượu hợp cẩn cho ta.
“Nhất thời vẫn chưa quen.”
“Vậy sau này thì sao?”
Hắn suy nghĩ một chút.
“Chậm rãi rồi sẽ quen.”
Ta bật cười thành tiếng.
Sau khi uống rượu hợp cẩn.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một cây trâm gỗ.
Đầu trâm khắc một đóa ngọc lan nhỏ.
Ta khẽ sững người.
Nó rất giống cây trâm bạc mà kiếp trước ta dùng để bù vào tiền chuộc thân.
Kỷ Hành Xuyên nói:
“Trước đây ta từng thấy nàng vẽ kiểu hoa này.”
“Ta khắc không đẹp lắm.”
Ta nhận lấy cây trâm.
Các cạnh đều được mài rất kỹ.
Sờ vào thấy ôn nhuận.
“Đẹp lắm.”
Hắn khẽ thở phào.
Nến đỏ lặng lẽ cháy.
Ngoài cửa sổ.
Hoa lê bị gió thổi rơi.
Lả tả như tuyết.
Ta bỗng nhớ tới đêm cuối cùng của Tạ Doãn Từ ở kiếp trước.
Màn giường tối mờ.
Mùi thuốc nồng đậm.
Khi hắn run tay viết di ngôn.
Ánh nến cũng lay động như thế.
Nhưng bây giờ đã khác rồi.
Ta cúi đầu nhìn cây trâm gỗ trong tay.
Lần này.
Không còn ai viết ta vào hai chữ hoang đường nữa.
09
Sau khi thành thân.
Ta vẫn tiếp tục dạy học trong cầm quán.
Kỷ Hành Xuyên bận chỉnh cầm.
Dạy học.
Sửa phổ nhạc.
Cuộc sống của chúng ta bình đạm.
Nhưng rất yên ổn.
Đôi khi ta vẫn nhớ tới hai đứa trẻ mà mình nuôi lớn ở kiếp trước.
Tạ Hoài Cẩn.
Tạ Thanh Nghiên.
Đời này.
Bọn trẻ vẫn chưa được đưa vào Tạ phủ.
Huynh trưởng đã mất của Tạ Doãn Từ vẫn đang nhậm chức ở nơi khác.
Nghĩ tới đây.
Ta khẽ thở phào.
Bọn trẻ vô tội.
Nhưng trong ba mươi năm ấy.
Ta đã dành cho chúng quá nhiều tâm huyết.
Cuối cùng vẫn chỉ nghe chúng gọi mình một tiếng Chi di.
Kiếp trước.
Sau khi Tạ Doãn Từ viết xong di ngôn.
Tạ Hoài Cẩn quỳ trước giường.
Khẽ nói:
“Phụ thân cũng chỉ vì gia phong của Tạ gia.”
Khoảnh khắc ấy.
Ta biết.
Đứa trẻ mình nuôi lớn cũng đứng ở bên trong cánh cửa ấy.
Đời này.
Mỗi người một con đường cũng tốt.
Tạ Doãn Từ vẫn chưa cưới thê tử.
Người muốn mai mối cho hắn trong kinh thành rất nhiều.
Nhưng hắn đều từ chối.
Có một lần.
Trong yến tiệc ở cung.
Ta theo Kỷ Hành Xuyên vào cung chỉnh cầm.
Từ xa đã nhìn thấy hắn.
Hắn đứng dưới hành lang.
Chaporia
Bình Luận (0)