Đang trò chuyện với mấy vị đại nhân.
So với thời trẻ.
Hắn trầm ổn hơn nhiều.
Cũng lạnh lùng hơn nhiều.
Có người trêu chọc:
“Tạ đại nhân giờ quan vận hanh thông.”
“Cũng nên cưới vợ rồi.”
Tạ Doãn Từ cúi đầu cười nhạt.
“Cả đời này của ta đã phụ một người.”
“Không dám làm lỡ dở người khác nữa.”
Ta nghe thấy.
Bước chân khẽ dừng lại.
Kỷ Hành Xuyên cũng nghe thấy.
Hắn không nhìn ta.
Chỉ nhẹ giọng hỏi:
“Gió lớn.”
“Có cần buộc chặt áo choàng hơn một chút không?”
Ta gật đầu.
Hắn giúp ta buộc lại áo choàng.
Động tác không nhanh không chậm.
Cũng không hỏi trong lòng ta có còn gợn sóng hay không.
Sự chu đáo ấy.
Luôn khiến ta thấy ấm áp.
Sau yến tiệc.
Tạ Doãn Từ đứng đợi ta ngoài cửa cung.
Kỷ Hành Xuyên nhìn ta một cái.
Ta nói:
“Ta nói với hắn vài câu.”
Hắn gật đầu.
Lui ra xa chờ ta.
Tạ Doãn Từ nhìn theo bóng lưng hắn.
Khẽ nói:
“Kỷ tiên sinh đối xử với nàng rất tốt.”
Ta khẽ đáp:
“Rất tốt.”
Trong mắt hắn hiện lên một tia chua xót.
“Gần đây ta thường nằm mơ.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Hắn nói:
“Trong mộng, nàng theo ta ba mươi năm.”
“Ta không cưới thê tử.”
“Nàng không cầu danh phận.”
“Ta vào ngục.”
“Nàng quỳ khắp kinh thành để lật lại bản án cho ta.”
“Trước khi chết ta…”
Nói đến đây.
Giọng hắn khàn đi.
“Ta đã viết hai câu khốn kiếp.”
Ta không né tránh ánh mắt hắn.
Hắn đã mơ thấy rồi.
Cũng nên mơ thấy rồi.
Vành mắt Tạ Doãn Từ đỏ lên.
“Chi Chi.”
“Những chuyện đó là thật sao?”
Ta hỏi lại:
“Tạ đại nhân cảm thấy thế nào?”
Thân thể hắn khẽ lung lay.
“Ta sao có thể làm như vậy được?”
Ta nhìn hắn.
Tạ Doãn Từ của tuổi trẻ.
Quả thật chưa chắc đã làm như vậy.
Nhưng đời người quá dài.
Dài đến mức chân tình sẽ pha lẫn thể diện.
Yêu thương sẽ bọc lấy sự chán ghét.
Đến nét bút cuối cùng trước lúc lâm chung, sẽ viết ra sự khinh miệt sâu kín nhất trong lòng.
Ta nói:
“Ngài sẽ.”
Sắc mặt Tạ Doãn Từ lập tức trắng bệch.
Ta tiếp tục:
“Ngài đối tốt với ta cả đời.”
“Cũng ghi nhớ ta như một sự hoang đường suốt cả đời.”
“Tạ Doãn Từ, cả hai chuyện ấy đều là thật.”
Hắn cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống nền gạch xanh của cung đạo.
Rất khẽ.
Nhưng vô cùng rõ ràng.
“Xin lỗi.”
Lời xin lỗi này.
Đã đến muộn hai kiếp.
Khi nghe thấy.
Trong lòng ta vẫn có chút chua xót.
Nhưng không còn hận nữa.
“Ta nhận.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
“Chỉ nhận thôi sao?”
“Chỉ có thể nhận thôi.”
Ta khẽ đáp.
“Tạ đại nhân.”
“Hiện giờ ta sống rất tốt.”
Tạ Doãn Từ nhìn về phía Kỷ Hành Xuyên đứng cách đó không xa.
Kỷ Hành Xuyên đứng dưới ánh đèn cung.
Trong tay cầm hộp đựng tỳ bà của ta.
Lặng lẽ chờ đợi.
Không thúc giục.
Cũng không quay đầu nhìn trộm.
Tạ Doãn Từ cười khổ.
“Ta biết.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy gấp ngay ngắn.
“Đây là gia huấn Tạ gia mà ta đã sửa lại.”
Ta không nhận.
Hắn tự mình mở ra.
Bên trên viết:
“Tử tôn Tạ gia không được khinh người vì xuất thân.”
“Nữ tử học nhạc, học nghề, kinh thương hay đọc sách đều do ý nguyện của bản thân.”
“Nếu kết thân cùng người khác, phải tôn trọng xuất thân của đối phương, không được lấy danh nghĩa yêu thương mà giấu trong lòng sự khinh miệt.”
Ta nhìn những hàng chữ ấy.
Vành mắt bỗng nóng lên.
Hai câu di ngôn của kiếp trước.
Cuối cùng cũng được chính tay hắn sửa lại.
Dù chuyện này đã không còn liên quan tới ta.
Nhưng trên đời này.
Có lẽ sẽ bớt đi một cô nương giống như ta.
Được người ta yêu thương.
Chaporia
Bình Luận (0)