Nhưng cũng bị người ta ghét bỏ.
“Rất tốt.”
Ta nói.
Tạ Doãn Từ khẽ cười.
Nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mắt.
“Có thể được nàng nói một câu rất tốt.”
“Vậy là đủ rồi.”
Ta hành lễ với hắn.
“Tạ đại nhân, bảo trọng.”
Hắn cũng đáp lễ.
“Hoa tiên sinh, bảo trọng.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi ta là Hoa tiên sinh.
Ta xoay người đi về phía Kỷ Hành Xuyên.
Kỷ Hành Xuyên đưa hộp tỳ bà cho ta.
“Nói xong rồi?”
“Ừm.”
“Có đói không?”
Ta nhìn hắn.
Bỗng nhiên bật cười.
“Đói.”
“Về nhà nấu mì nhé?”
“Cho thêm trứng.”
“Được.”
Ngoài cửa cung.
Gió thổi khiến đèn lồng khẽ lay động.
Phía sau lưng.
Tạ Doãn Từ không gọi ta nữa.
Ta cũng không quay đầu lại.
10
Về sau rất nhiều năm.
Tạ Doãn Từ vẫn không cưới thê tử.
Hắn làm đến chức Thượng thư Bộ Hộ.
Thanh danh vang xa.
Thường xuyên dâng tấu về việc giúp nữ tử nhạc tịch thoát tịch tự lập.
Có người nói.
Thời trẻ hắn từng chịu tổn thương tình cảm.
Cũng có người nói.
Trong lòng hắn có một người mãi mãi không thể có được.
Khi nghe những lời ấy.
Ta đã không còn quá để tâm.
Cầm quán của ta và Kỷ Hành Xuyên ngày càng phát triển.
Ban đầu chỉ dạy vài học sinh.
Về sau còn thu nhận những cô nương trong nhạc phường không còn nơi nương tựa.
Có người học tỳ bà.
Có người học tính sổ.
Có người chỉ muốn tìm một mái nhà để ở tạm một thời gian.
Ta không hỏi quá nhiều.
Chỉ đưa cho họ xem quyển sổ năm xưa.
Vay bao nhiêu.
Trừ bao nhiêu.
Mọi thứ đều rõ ràng minh bạch.
Có người cười ta keo kiệt.
Ta liền nói:
“Sổ sách rõ ràng.”
“Lòng người mới được tự do.”
Kỷ Hành Xuyên nghe thấy.
Lúc nào cũng cúi đầu mỉm cười.
Chúng ta không có con.
Cũng từng có người khuyên hắn nạp thiếp.
Hoặc nhận một đứa trẻ trong tộc làm con thừa tự.
Kỷ Hành Xuyên chỉ hỏi ta:
“Nàng muốn có con không?”
Ta suy nghĩ rất lâu.
Nhớ tới hai đứa trẻ mình nuôi lớn ở kiếp trước.
Cũng nhớ tới những ngọn đèn trong hậu viện kéo dài vô tận.
Cuối cùng lắc đầu.
“Không muốn.”
Hắn nói:
“Vậy thì không cần.”
Đơn giản như vậy.
Đơn giản đến mức ta nhất thời ngẩn người.
Ta hỏi hắn:
“Chàng không thấy tiếc sao?”
Khi ấy hắn đang sửa đàn.
Nghe vậy liền ngẩng đầu.
“Nếu có con thì đương nhiên tốt.”
“Không có cũng còn rất nhiều chuyện để làm.”
“Ví dụ như cây đàn hôm nay vẫn chưa sửa xong.”
“Khúc nhạc mới nàng viết cũng chưa cho ta xem.”
Ta bị hắn chọc cười.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn.
Mùa xuân hoa lê nở.
Chúng ta dạy học dưới gốc cây.
Mùa hè mưa lớn.
Các học sinh chen chúc dưới hành lang nghe ta đàn khúc 《Dạ Độ》.
Mùa thu có người đem hạt dẻ mới tới.
Kỷ Hành Xuyên lúc nào cũng mua cho ta một túi còn nóng.
Mùa đông tuyết rơi.
Hắn sửa đàn trong phòng.
Ta ngồi bên lò sưởi viết khúc nhạc mới.
Có một năm đêm giao thừa.
Ma ma tới cầm quán.
Bà già đi rất nhiều.
Trong tay còn xách theo một vò rượu.
Vừa nhìn thấy ta đã mắng:
“Con nhóc vô lương tâm này.”
“Cầm quán mở lớn thế rồi mà cũng không mời ta tới ngồi chơi.”
Ta cười đón bà vào trong.
Sau khi uống hai chén rượu.
Bà bỗng khóc.
Nói Trích Tinh Lâu giải tán rồi.
Có cô nương đã xuất giá.
Có cô nương mở cửa hàng nhỏ.
Cũng có cô nương tới hỏi cầm quán có nhận người hay không.
Ta nói:
“Nhận.”
Ma ma lau nước mắt.
“Con đúng là đã sống nên người rồi.”
Ta rót trà cho bà.
“Khế ước bán thân năm ấy ma ma đưa cho ta.”
“Ta vẫn luôn giữ.”
Bà ngẩn người.
Rồi xua tay mắng ta xui xẻo.
Nhưng lúc rời đi.
Chaporia
Bình Luận (0)