20px

Bà lại lén lau mắt rất lâu.

Lần cuối cùng Tạ Doãn Từ tới gặp ta.

Đã là rất nhiều năm sau.

Khi ấy hắn đã từ quan.

Mái tóc bạc đi quá nửa.

Kỷ Hành Xuyên cũng già rồi.

Hắn vẫn ngày ngày sửa đàn.

Chỉ là mắt không còn tốt như trước.

Cho nên ta giúp hắn xỏ dây đàn.

Khi Tạ Doãn Từ tới.

Hắn mang theo một quyển sách.

《Tân biên luật lệ thoát tịch dành cho nữ tử nhạc tịch》.

Hắn đặt quyển sách trước mặt ta.

“Làm xong chuyện này.”

“Ta cũng nên đi rồi.”

Ta mở sách ra.

Rất nhiều điều khoản bên trong đã khoan dung hơn kiếp trước rất nhiều.

Nữ tử trong nhạc phường có thể tự chuộc thân.

Có thể lập hộ tịch.

Có thể truyền dạy nghề.

Có thể đứng tên sản nghiệp.

Ta vuốt nhẹ trang sách.

Khẽ nói:

“Đây là chuyện tốt.”

Tạ Doãn Từ cười.

“Những năm qua.”

“Ta luôn nghĩ xem mình có thể bù đắp được phần nào hay không.”

Ta nhìn hắn.

Hắn đã già rồi.

Không còn là vị tiến sĩ trẻ tuổi ngồi trong xe ngựa đưa khế ước chuộc thân năm ấy.

Cũng không còn là lão nhân hấp hối trên giường bệnh của kiếp trước.

Hắn chỉ là một người đi rất xa.

Cuối cùng mới quay đầu nhìn rõ lỗi lầm của mình.

Ta nói:

“Đã rất tốt rồi.”

Trong mắt hắn ánh lên nước mắt.

“Chi Chi…”

Hắn dừng lại.

Rồi đổi giọng:

“Hoa tiên sinh.”

Ta nhìn hắn.

Hắn khẽ nói:

“Trước đây ta vẫn luôn cho rằng.”

“Đưa nàng rời khỏi nhạc phường là cứu nàng.”

“Sau này mới hiểu.”

“Ta chỉ đưa nàng bước vào một cánh cửa khác.”

Ta không nói gì.

Hắn tiếp tục:

“Đời này.”

“Nàng đã tự mình bước ra ngoài.”

“Rất tốt.”

Ta khẽ mỉm cười.

“Quả thật là rất tốt.”

Hắn không ở lại lâu.

Trước khi rời đi.

Kỷ Hành Xuyên tiễn hắn ra tận cửa.

Hai người đàn ông đã bước sang tuổi xế chiều đứng dưới gốc lê nói với nhau vài câu.

Ta không nghe rõ.

Chỉ nhìn thấy cuối cùng Tạ Doãn Từ chắp tay hành lễ với ta.

Ta cũng đáp lại một lễ.

Gió xuân thổi qua.

Hoa lê rơi đầy trên vai hắn.

Hắn xoay người rời đi.

Bóng lưng dần dần xa khuất.

Khi Kỷ Hành Xuyên quay trở lại.

Trong tay hắn đang cầm một đóa hoa lê rơi.

“Hắn nói gì vậy?”

Ta hỏi.

Kỷ Hành Xuyên đặt đóa hoa lên bàn.

“Hắn nói cảm tạ ta.”

Ta bật cười.

“Cảm tạ chàng chuyện gì?”

“Cảm tạ ta năm đó đã cho nàng mượn ba mươi lượng bạc.”

Ta khẽ ngẩn người.

Sau đó cũng bật cười theo.

Nếu không có ba mươi lượng bạc ấy.

Có lẽ ta vẫn có thể tự mình bước ra.

Chỉ là sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Đời người đôi khi thiếu nhất.

Chỉ là một bàn tay đưa tới đúng lúc.

Không cưỡng ép kéo đi.

Không ban phát bố thí.

Chỉ lặng lẽ đỡ một tay thật vững vàng.

Chiều xuống.

Các học sinh lần lượt ra về.

Ta ngồi bên cửa sổ.

Khẽ gảy vài dây tỳ bà.

Kỷ Hành Xuyên đang sửa đàn trong gian phòng bên trong.

Nghe thấy ta đàn khúc 《Dạ Độ》.

Hắn liền lên tiếng qua tấm rèm:

“Khúc nhạc này nên sửa lại rồi.”

Ta hỏi:

“Sửa thế nào?”

Hắn đáp:

“Con thuyền đã cập bến rồi.”

Đầu ngón tay ta khựng lại.

Ngoài cửa sổ.

Hoa lê rơi trên bậc đá.

Gió thổi qua.

Những cánh hoa lăn dần về phía cổng viện.

Ta bỗng bật cười.

“Vậy đổi tên thành 《Quy Ngạn》 đi.”

Kỷ Hành Xuyên cũng cười.

“Là một cái tên hay.”

Ta cúi đầu.

Lần nữa gảy lên khúc nhạc mới.

Lần này.

Trong khúc nhạc vẫn có màn đêm.

Vẫn có gió sông.

Nhưng nơi phương xa đã có thêm một ngọn đèn.

Dưới ánh đèn ấy.

Có người đang đợi ta.

Không phải để dẫn ta đi đâu.

Chỉ là lặng lẽ đứng đó.

Đợi ta tự mình bước tới.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...