“Tấm ảnh dưới gốc cây mà nó gửi cho em…”
“Chính là ngày hôm đó.”
Tôi cứng người.
Tấm ảnh ấy…
Là do Hạ Tuấn chụp?
Anh trai gật đầu như biết tôi đang nghĩ gì.
“Nó chụp xong còn đổi điện thoại ba lần nhưng vẫn giữ.”
“Anh từng hỏi sao không xóa.”
“Nó nói…”
Anh trai dừng lại.
Rồi bắt chước giọng Hạ Tuấn.
“Đây là thứ duy nhất chứng minh cô ấy từng xuất hiện trong tuổi trẻ của tôi.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Trong lòng đau đến khó thở.
Bởi vì tôi chợt nhận ra.
Tôi hoàn toàn không biết gì cả.
Không biết anh từng thích tôi.
Không biết anh từng chờ đợi.
Không biết suốt những năm ấy anh đã trải qua điều gì.
Tôi chỉ dựa vào vài câu nói của Tống Nghiên.
Rồi tự kết luận tất cả.
Buổi tối.
Tôi rời khỏi nhà với tâm trạng hỗn loạn.
Gió đêm rất lạnh.
Nhưng đầu óc tôi còn rối hơn.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở khung chat với Hạ Tuấn.
Ngón tay dừng trên màn hình.
Muốn nhắn.
Nhưng lại không biết nên nói gì.
Đúng lúc ấy.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
Là từ người bạn trong nhóm hôm trước.
【Có chuyện lớn rồi.】
【Mau xem đi.】
Tôi ngơ ngác mở ảnh anh ta gửi.
Giây tiếp theo.
Toàn thân cứng đờ.
Trong ảnh.
Là cửa một quán cà phê.
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ.
Một người phụ nữ đang ôm lấy Hạ Tuấn.
Mái tóc dài.
Chiếc váy trắng quen thuộc.
Là Tống Nghiên.
Mà Hạ Tuấn đứng yên.
Không hề đẩy cô ta ra.
Phía dưới bức ảnh còn có một câu.
【Nghe nói hai người họ sắp quay lại rồi.】
Ầm.
Mọi cảm xúc vừa mới nhen nhóm trong lòng tôi lập tức sụp đổ.
Điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.
Nhìn người đàn ông mà mình vừa bắt đầu muốn tin tưởng.
Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Khó thở đến mức không thở nổi.
Vậy ra…
Tôi vẫn là người đến sau.
Hay từ đầu đến cuối.
Người không buông được quá khứ…
Là Hạ Tuấn?
6
Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh suốt một đêm.
Không ngủ.
Không khóc.
Chỉ ngồi yên như một kẻ ngốc.
Trong đầu liên tục hiện lên những lời anh trai nói.
Tám năm.
Âm thầm thích tôi tám năm.
Giữ một tấm ảnh suốt tám năm.
Vậy mà chỉ vài giờ sau, tôi lại nhìn thấy cảnh Tống Nghiên ôm anh.
Thật buồn cười.
Tôi vốn đã chuẩn bị tin anh.
Cuối cùng lại bị hiện thực tát cho một cái.
Sáng hôm sau.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Là Hạ Tuấn.
Tôi nhìn tên anh rất lâu.
Cuối cùng vẫn bắt máy.
“Alo.”
Giọng anh khàn hơn bình thường.
“Em đang ở đâu?”
Tôi im lặng.
“Anh muốn gặp em.”
“Không cần.”
Đầu dây bên kia cũng yên lặng.
Một lúc sau.
Anh mới hỏi:
“Em nhìn thấy gì rồi?”
Tôi bật cười.
Tiếng cười vừa lạnh vừa chua chát.
“Hạ Tuấn.”
“Anh nghĩ tôi nhìn thấy gì?”
“Ảnh.”
Anh trả lời rất nhanh.
“Đó là hiểu lầm.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Lại là hiểu lầm.
Lần nào cũng là hiểu lầm.
Nhưng người bị tổn thương lại luôn là tôi.
“Tôi không muốn nghe.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Sau đó kéo anh vào danh sách chặn.
Lần đầu tiên trong đời.
Tôi làm chuyện trẻ con như vậy.
Nhưng tôi thật sự mệt rồi.
Tôi vốn tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó.
Nhưng không.
Ba ngày sau.
Một bài đăng bất ngờ xuất hiện trên mạng xã hội.
Người đăng là Tống Nghiên.
Không nhắc tên ai.
Nhưng ai cũng nhìn ra đang nói về ai.
【Có những người rõ ràng biết người khác yêu nhau nhiều năm nhưng vẫn cố tình chen vào.】
【Thật đáng thương.】
Phía dưới là một bức ảnh mờ.
Ảnh chụp từ phía sau.
Là tôi và Hạ Tuấn đứng cạnh nhau trong bữa tiệc cưới hôm đó.
Bài đăng vừa xuất hiện.
Bình luận lập tức bùng nổ.
“Tưởng chính thất hóa ra là tiểu tam?”
“Con gái thời nay đúng là mặt dày.”
“Biết người ta có người yêu còn chen vào.”
“Tống tiểu thư đáng thương quá.”
Tôi nhìn màn hình.
Toàn thân lạnh buốt.
Điều đáng sợ nhất không phải những người xa lạ.
Mà là có rất nhiều người quen cũng bắt đầu tin.
Thậm chí có người còn nhắn tin riêng hỏi tôi.
“Thật vậy à?”
“Tôi không ngờ cậu là người như thế.”
“Tại sao lại làm vậy?”
Tôi ngồi trước màn hình.
Muốn giải thích.
Nhưng lại không biết phải giải thích từ đâu.
Bởi ngay cả chính tôi cũng không biết rốt cuộc giữa Hạ Tuấn và Tống Nghiên là gì.
Những ngày sau đó.
Tin đồn càng lúc càng lớn.
Có người tìm đến công ty.
Có người gửi tin nhắn quấy rối.
Thậm chí một khách hàng thân thiết còn bóng gió hỏi:
“Nghe nói đời tư cô hơi phức tạp?”
Tôi đứng trong phòng vệ sinh.
Nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương.
Lần đầu tiên cảm thấy bất lực như vậy.
Tôi chưa từng làm gì sai.
Nhưng lại bị đẩy lên vị trí của kẻ có tội.
Điện thoại lại rung.
Chaporia
Bình Luận (0)