“Anh cũng không nên tự cho rằng mình đúng.”
“Anh điều tra rồi.”
Tôi khựng lại.
“Điều tra?”
Anh trai siết chặt tay.
“Video đó.”
“Ảnh đó.”
“Cả chuyện trên mạng.”
“Đều có người đứng sau.”
Trái tim tôi bỗng đập mạnh.
“Ý anh là…”
Anh ngẩng đầu.
“Tống Nghiên.”
Tôi ngây người.
Hoàn toàn không ngờ lại là cô ta.
Anh trai ném điện thoại lên bàn.
“Mày tự xem đi.”
Trên màn hình là đoạn ghi âm.
Giọng Tống Nghiên rất rõ ràng.
“Tôi cần đoạn video kia lên hot search.”
“Tiền không thành vấn đề.”
“Tôi muốn cô ta thân bại danh liệt.”
Mỗi một câu.
Đều như búa tạ đập xuống.
Tôi siết chặt điện thoại.
Cả người run lên.
Hóa ra…
Tất cả đều là cố ý.
Không phải hiểu lầm.
Không phải trùng hợp.
Mà là một cái bẫy được chuẩn bị từ trước.
Tôi chợt nhớ lại lần gặp ở ban công.
Ánh mắt thương hại của Tống Nghiên.
Những lời đầy ẩn ý của cô ta.
Thì ra từ đầu đến cuối.
Người bị chơi đùa là tôi.
Buổi tối.
Một bài đăng mới bất ngờ xuất hiện trong nhóm bạn chung.
Người đăng.
Là Hạ Tuấn.
Nhóm chat vốn đang náo nhiệt bỗng yên lặng.
Bởi đây là lần đầu tiên sau nhiều năm.
Anh chủ động lên tiếng.
Bài đăng chỉ có một đoạn ngắn.
Nhưng khiến cả nhóm nổ tung.
【Tôi chỉ nói một lần.】
【Người tôi thích từ đầu đến cuối chỉ có một.】
【Không phải Tống Nghiên.】
【Chưa từng là Tống Nghiên.】
Phía dưới lập tức xuất hiện hàng chục tin nhắn.
“Đệt?”
“Khoan đã.”
“Không phải Tống Nghiên?”
“Vậy bao nhiêu năm qua là sao?”
Nhưng Hạ Tuấn không dừng lại.
Anh tiếp tục gửi thêm một đoạn.
【Tám năm trước.】
【Tôi bị đau dạ dày ngất dưới mưa.】
【Có một cô gái đã cứu tôi.】
【Từ ngày đó đến giờ.】
【Người tôi thích vẫn luôn là cô ấy.】
【Là tôi đơn phương.】
【Là tôi không dám nói.】
【Là tôi không đủ can đảm.】
【Cô ấy chưa từng nợ tôi bất cứ điều gì.】
【Ngược lại.】
【Là tôi đã kéo cô ấy vào những rắc rối không đáng có.】
Nhóm chat hoàn toàn im lặng.
Mà tôi cũng chết lặng trước màn hình.
Từng câu từng chữ.
Đều giống như đang nói trực tiếp với tôi.
Rất lâu sau.
Một tin nhắn cuối cùng xuất hiện.
【Nếu nhất định phải có người chịu trách nhiệm.】
【Người đó là tôi.】
【Không phải cô ấy.】
Tôi nhìn màn hình.
Mắt bỗng đỏ lên.
Lần đầu tiên.
Có người đứng ra bảo vệ tôi như vậy.
Không phải bằng lời an ủi.
Mà bằng cách tự kéo mọi mũi nhọn về phía mình.
Nhưng chuyện còn chưa kết thúc.
Nửa tiếng sau.
Một đoạn video khác xuất hiện.
Lần này.
Là video đầy đủ.
Trong video.
Tống Nghiên chủ động ôm lấy Hạ Tuấn.
Mà gần như ngay lập tức.
Anh đã đẩy cô ta ra.
Giọng lạnh đến đáng sợ.
“Tôi đã nói rồi.”
“Tôi không thích cô.”
“Sau này đừng tìm tôi nữa.”
Phía dưới còn đính kèm lịch sử chuyển khoản.
Lịch sử liên lạc.
Và toàn bộ bằng chứng Tống Nghiên thuê người tung tin.
Mỗi thứ một ít.
Nhưng ghép lại thành một chuỗi hoàn chỉnh.
Không thể chối cãi.
Bình luận trên mạng lập tức đảo chiều.
“Đệt mẹ.”
“Hóa ra là vu khống?”
“Tống Nghiên mới là người chen chân?”
“Con mẹ nó, còn thuê người bôi nhọ người khác?”
“Quá độc ác.”
Tôi nhìn tất cả.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Hạ Tuấn đã điều tra được từ lúc nào?
Anh đã phải thức bao nhiêu đêm?
Đã phải làm bao nhiêu chuyện?
Mà tôi hoàn toàn không biết.
Gần nửa đêm.
Điện thoại rung lên.
Là một tin nhắn.
Người gửi:
Hạ Tuấn.
Tôi nhìn cái tên ấy rất lâu.
Cuối cùng vẫn mở ra.
Bên trong chỉ có một câu.
【Anh không cần em tha thứ ngay.】
【Anh chỉ muốn em biết.】
【Từ đầu đến cuối, người anh thích vẫn luôn là em.】
Phía dưới.
Là một tập tài liệu nén.
Tên file rất đơn giản.
【Toàn bộ chứng cứ.】
Tôi mở ra.
Bên trong là từng đoạn ghi âm.
Từng ảnh chụp.
Từng bằng chứng anh thu thập được.
Mọi thứ đều được sắp xếp rõ ràng.
Ở cuối cùng.
Có một thư mục riêng.
Tên thư mục khiến tay tôi run lên.
【Ảnh của em.】
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy.
Rất lâu.
Rồi chậm rãi mở ra.
Bên trong không phải một tấm.
Mà là hàng trăm tấm ảnh.
Từ năm mười bảy tuổi.
Đến năm hai mươi lăm tuổi.
Tám năm.
Không thiếu một năm nào.
Nước mắt bất giác rơi xuống màn hình.
Tôi bỗng nhận ra.
Có lẽ…
Mình đã hiểu lầm anh quá lâu rồi.
8
Tôi ngồi trước màn hình máy tính đến tận ba giờ sáng.
Không phải vì xem chứng cứ.
Mà vì xem những tấm ảnh trong thư mục của Hạ Tuấn.
Từng tấm một.
Từng năm một.
Có ảnh tôi đứng dưới sân trường chờ xe buýt.
Có ảnh tôi ôm Tăm Xỉa chạy trong công viên.
Có ảnh tôi ngồi đọc sách trong thư viện.
Thậm chí còn có ảnh tôi đang ngồi xổm bên lề đường cho mèo hoang ăn.
Chaporia
Bình Luận (0)