Rất nhiều khoảnh khắc.
Ngay cả bản thân tôi cũng không nhớ.
Nhưng anh lại nhớ.
Tôi nhìn thời gian chụp.
Tám năm.
Gần ba nghìn ngày.
Đột nhiên hiểu được một chuyện.
Nếu một người thật sự thích bạn.
Anh ấy sẽ không chỉ nhớ ngày bạn đẹp nhất.
Mà còn nhớ cả những ngày bình thường nhất.
Mũi tôi cay xè.
Tôi đóng thư mục lại.
Lần đầu tiên cảm thấy trái tim mình mềm đến vậy.
Sáng hôm sau.
Toàn bộ mạng xã hội bùng nổ.
Những chứng cứ Hạ Tuấn tung ra giống như một quả bom.
Toàn bộ hình tượng dịu dàng, vô tội mà Tống Nghiên xây dựng suốt nhiều năm sụp đổ chỉ trong một đêm.
Đáng sợ hơn là…
Người đứng ra tố cáo cô ta không chỉ có một.
Một cô gái từng làm việc cùng Tống Nghiên đăng bài.
【Ba năm trước cô ấy cướp công của tôi.】
Một người khác bình luận.
【Tôi từng bị cô ấy tung tin đồn sau lưng.】
Rồi một người nữa.
【Bạn trai cũ của tôi cũng từng bị cô ấy cố tình tiếp cận.】
Giống như hiệu ứng domino.
Càng lúc càng nhiều người xuất hiện.
Càng lúc càng nhiều chuyện bị đào lên.
Những lời cô ta từng nói.
Những việc cô ta từng làm.
Từng chút một bị phơi bày dưới ánh sáng.
Mà lần này.
Không còn ai đứng ra bênh vực cô ta nữa.
Buổi chiều.
Tôi nhận được điện thoại từ một người bạn.
“Cậu xem livestream chưa?”
“Livestream gì?”
“Tống Nghiên.”
Tôi ngẩn người.
Rồi mở điện thoại.
Vừa vào đã thấy hơn một trăm nghìn người đang xem.
Trong khung hình.
Tống Nghiên vẫn trang điểm tinh tế như thường lệ.
Nhưng sắc mặt đã rất khó coi.
Cô ta liên tục giải thích.
“Tôi không làm chuyện đó.”
“Video đã bị cắt ghép.”
“Có người muốn hại tôi.”
Nhưng lần này.
Bình luận không còn tin nữa.
“Tự vả đau không?”
“Chứng cứ rõ như ban ngày.”
“Thuê thủy quân xong còn chối?”
“Tống tiểu thư tiếp tục diễn đi.”
Sắc mặt cô ta càng lúc càng trắng.
Cuối cùng.
Livestream bị tắt giữa chừng.
Tôi nhìn màn hình.
Trong lòng không hề thấy hả hê như tưởng tượng.
Chỉ cảm thấy mệt.
Mọi chuyện vốn không nên đi đến mức này.
Tối hôm đó.
Anh trai đột nhiên gọi tôi ra ngoài ăn cơm.
Vừa ngồi xuống.
Anh ấy đã đẩy điện thoại sang.
“Tự xem.”
Tôi cúi đầu.
Là tin nhắn từ Hạ Tuấn.
Nhưng không gửi cho tôi.
Mà gửi cho anh trai.
【Chuyện của em gái cậu đã giải quyết gần xong.】
【Đừng nói cho cô ấy biết.】
【Tôi không muốn cô ấy áp lực.
】
Tôi khựng lại.
Anh trai cười nhạt.
“Thấy chưa?”
“Tên đó đúng là hết thuốc chữa.”
Tôi im lặng.
Anh ấy tiếp tục.
“Em có biết nó mấy ngày nay ngủ bao nhiêu tiếng không?”
Tôi lắc đầu.
“Hai tiếng.”
“Ba ngày liên tục.”
“Vừa tìm chứng cứ vừa xử lý tin đồn.”
“Đến công ty còn bị người ta hỏi chuyện của em.”
Nói đến đây.
Anh trai bỗng thở dài.
“Lần này là anh nhìn lầm.”
Tôi ngẩng đầu.
Anh ấy cầm ly nước.
Khó khăn nói ra câu đó.
“Anh từng nghĩ nó làm em tổn thương.”
“Nhưng hóa ra…”
“Nó mới là người bị em tổn thương thảm nhất.”
Tim tôi khẽ run lên.
Không biết nên phản bác thế nào.
Bởi vì tôi biết.
Anh ấy nói đúng.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của tôi rung lên.
Là một cuộc gọi lạ.
Tôi do dự vài giây rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.
“Tôi là Tống Nghiên.”
Tôi lập tức im lặng.
Cô ta cười khổ.
“Yên tâm.”
“Tôi không gọi để gây chuyện.”
“Tôi chỉ muốn gặp cô một lần.”
“Tại sao?”
“Tôi muốn xin lỗi.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
Một giờ sau.
Tôi gặp Tống Nghiên trong quán cà phê.
So với lần trước.
Cô ta gầy đi rất nhiều.
Thậm chí còn không trang điểm.
Vừa nhìn thấy tôi.
Cô ta đã nói:
“Xin lỗi.”
Tôi không đáp.
Cô ta cúi đầu.
“Những chuyện trên mạng đều là tôi làm.”
“Tôi biết.”
“Những lời tôi nói với cô cũng là cố ý.”
“Tôi biết.”
Tống Nghiên bật cười.
Nhưng trong mắt lại đỏ hoe.
“Vậy cô có biết vì sao không?”
Tôi nhìn cô ta.
Không trả lời.
Một lúc lâu sau.
Cô ta mới chậm rãi nói:
“Tôi thích Hạ Tuấn mười năm.”
“Nhưng suốt mười năm đó.”
“Anh ấy chưa từng nhìn tôi.”
“Tôi từng nghĩ chỉ cần đủ kiên trì.”
“Cuối cùng anh ấy sẽ thấy tôi.”
“Cho đến khi cô xuất hiện.”
Cô ta cười tự giễu.
“Không.”
“Phải nói là…”
“Cho đến khi tôi biết người anh ấy thích vẫn luôn là cô.”
“Ngay từ đầu.”
“Tôi đã thua rồi.”
Tôi im lặng.
Bởi vì tôi biết.
Có những chuyện không phải cứ yêu lâu là sẽ thắng.
Tống Nghiên lau nước mắt.
“Nhưng những việc tôi làm là sai.”
“Tôi chấp nhận mọi hậu quả.”
Nói xong.
Cô ta đứng dậy.
Rời đi.
Từ đầu đến cuối.
Không biện minh thêm một câu.
Tôi ngồi lại một mình.
Chaporia
Bình Luận (0)