Cố Tư Niên đột nhiên đứng bật dậy.
Sau đó.
Trước ánh mắt kinh ngạc của tôi.
Anh quỳ xuống.
Bịch.
Đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà.
Âm thanh vang lên nặng nề.
Tôi hoàn toàn sững sờ.
Suốt nhiều năm quen nhau.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh như vậy.
“Tiểu Tình.”
Giọng anh run rẩy.
“Anh sai rồi.”
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Anh cắt đứt với cô ấy rồi.”
“Anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”
“Anh đổi số điện thoại.”
“Đổi công việc.”
“Đổi thành phố.”
“Em muốn anh làm gì cũng được.”
“Chỉ cần em đừng bỏ anh.”
Nước mắt từ hốc mắt anh rơi xuống.
Từng giọt từng giọt.
Rơi trên nền gạch lạnh ngắt.
“Anh cầu xin em.”
“Cho anh một cơ hội.”
“Chỉ một lần thôi.”
“Từ nay về sau anh sẽ dùng cả đời để bù đắp cho em.”
Tôi đứng yên.
Nhìn người đàn ông từng cao ngạo như vậy quỳ trước mặt mình.
Nếu là một tuần trước.
Tôi sẽ đau lòng đến chết.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy mệt.
Thật sự rất mệt.
“Cố Tư Niên.”
Tôi khẽ gọi tên anh.
Anh lập tức ngẩng đầu.
Trong mắt hiện lên tia hy vọng.
“Anh biết không?”
“Tôi từng nghĩ.”
“Nếu có một ngày anh không cần tôi nữa.”
“Tôi chắc chắn sẽ chết mất.”
“Nhưng hóa ra không phải.”
“Tôi vẫn sống được.”
“Chỉ là đau một chút thôi.”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
Tôi lấy từ trong túi ra một xấp giấy.
Đặt xuống bàn.
Đó là giấy chấm dứt hợp đồng thuê nhà.
Tôi đã chuẩn bị từ tối qua.
“Chiều nay tôi sẽ chuyển đi.”
“Từ giờ trở đi.”
“Anh không cần tìm tôi nữa.”
“Tôi cũng không muốn gặp anh nữa.”
“Chúng ta kết thúc rồi.”
Anh nhìn chằm chằm tờ giấy.
Giống như bị rút sạch linh hồn.
“Tại sao…”
“Anh đã quỳ xuống rồi mà…”
Tôi bật cười.
Khóe mắt đỏ hoe.
“Vậy thì sao?”
“Anh quỳ xuống.”
“Có thể khiến hơn một năm phản bội biến mất không?”
“Có thể khiến sinh nhật năm ngoái quay lại không?”
“Có thể khiến tôi quên được cảnh anh hôn Hạ Ngưng không?”
Mỗi câu hỏi.
Đều khiến sắc mặt anh tái thêm một phần.
Cuối cùng.
Anh hoàn toàn không nói được gì nữa.
…
Buổi chiều.
Tôi kéo vali rời khỏi căn hộ.
Bên trong không còn nhiều đồ.
Thứ đáng mang đi nhất.
Tôi đã mang theo.
Là chút tự tôn cuối cùng còn sót lại.
Thang máy xuống tầng một.
Tôi bước ra ngoài.
Đúng lúc bánh xe vali mắc vào khe gạch.
Chiếc túi trên tay rơi xuống đất.
Đồ vật bên trong văng khắp nơi.
Tôi cúi người định nhặt.
Một bàn tay khác đã nhanh hơn.
Người đàn ông mặc áo khoác màu xám nhặt chiếc ví lên.
Sau đó đưa cho tôi.
“Của cô.”
Giọng nói trầm thấp, dễ nghe.
Tôi ngẩng đầu.
Đập vào mắt là một gương mặt xa lạ.
Đôi mắt rất sâu.
Khí chất điềm tĩnh.
Không biết vì sao.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng có cảm giác.
Có lẽ cuộc đời mình.
Sắp bước sang một chương hoàn toàn khác.
6
“Của cô.”
Người đàn ông đưa chiếc ví lại cho tôi.
Tôi vội vàng nhận lấy.
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì.”
Anh gật đầu rất nhẹ.
Sau đó cúi xuống nhặt nốt vài món đồ còn lại rồi đặt lên vali giúp tôi.
Từ đầu đến cuối.
Không hỏi han.
Không bắt chuyện.
Cũng không nhân cơ hội xin phương thức liên lạc như những người đàn ông khác.
Làm xong mọi việc.
Anh chỉ lịch sự gật đầu rồi xoay người rời đi.
Tôi đứng yên tại chỗ.
Nhìn bóng lưng ấy biến mất ngoài cửa chung cư.
Một cảm giác kỳ lạ thoáng lướt qua.
Nhưng rất nhanh.
Tôi đã kéo vali rời đi.
Hiện tại.
Tôi không còn tâm trạng nghĩ đến bất kỳ ai khác.
…
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Không lớn.
Nhưng sạch sẽ.
Có ban công.
Có ánh nắng.
Quan trọng nhất là.
Không có bất kỳ dấu vết nào của Cố Tư Niên.
Ngày đầu tiên dọn tới.
Tôi nằm trên chiếc giường mới.
Nhìn trần nhà trắng tinh.
Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày.
Tôi ngủ một giấc thật sâu.
Không mơ thấy anh.
Không mơ thấy Hạ Ngưng.
Cũng không mơ thấy nụ hôn trong con hẻm tối hôm ấy.
Sáng hôm sau.
Tôi quay lại công ty.
Vừa bước vào văn phòng.
Đồng nghiệp lập tức kinh ngạc.
“Tiểu Tình?”
“Cuối cùng cậu cũng xuất hiện rồi!”
“Tớ còn tưởng cậu nghỉ việc luôn cơ.”
Tôi cười gượng.
“Làm gì đến mức đó.”
Một cô gái kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.
“Nghe nói cậu bị ốm?”
“Đỡ chưa?”
Tôi gật đầu.
“Đỡ rồi.”
Thật ra tôi biết.
Điều khiến tôi bệnh không phải cơ thể.
Mà là trái tim.
Nhưng có những vết thương.
Chỉ có thời gian mới chữa lành được.
…
Buổi chiều.
Giám đốc gọi tôi vào phòng họp.
“Tiểu Tình.”
“Tôi có một dự án muốn giao cho cô.”
Chaporia
Bình Luận (0)