Từng câu từng chữ rơi xuống.
Sắc mặt Phó Vân Đình lạnh đi từng tấc.
Tôi đứng trước mặt anh.
Rất bình tĩnh.
Đêm qua anh nói:
“Viện phí của mẹ cô là do tôi chi trả.”
Anh tưởng đó là mạng sống của tôi.
Nhưng thật ra, anh không biết.
Mạch máu đang nuôi sống đế quốc thương mại của anh.
Mới là thứ nằm trong tay tôi.
Phó Vân Đình nhìn tôi, giọng trầm xuống.
“Là cô làm?”
Tôi sửa lại cổ tay áo.
Đó là động tác rất nhỏ.
Nhưng tôi thấy ánh mắt anh khựng lại.
Có lẽ anh chợt nhận ra, khi tôi không còn cúi đầu, không còn tất bật xách hộp cơm canh đứng sau lưng anh, không còn mặc chiếc áo phao cũ bị khói dầu ám mùi, tôi vốn không hề giống người phụ nữ mà anh vẫn coi thường.
Tôi nói: “Tôi chỉ lấy lại đồ của mình.”
“Đồ của cô?”
Phó Vân Đình bật cười lạnh.
“Tập đoàn Vân Đình là do tôi một tay gây dựng.”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Anh xây nhà.”
“Nhưng nền đất là tôi cho mượn.”
Nụ cười của anh cứng lại.
Luật sư Trình Dực mở một bản sao hợp đồng.
“Năm năm trước, Công ty Đầu tư Hải Ninh rót vốn vào Vân Đình Khoa Kỹ dưới hình thức trái phiếu chuyển đổi. Người thụ hưởng cuối cùng của Hải Ninh là Quỹ tín thác Sở thị. Theo điều khoản số mười bảy, nếu bên nhận đầu tư xảy ra rủi ro tín dụng hoặc có hành vi xâm phạm quyền lợi của bên đầu tư, bên đầu tư có quyền yêu cầu thanh toán trước hạn hoặc chuyển đổi cổ phần.”
Ông dừng một chút.
“Phó tổng, tối qua anh đã đơn phương ra lệnh ngừng chi phí điều trị của bà Sở tại bệnh viện, đồng thời đe dọa người thụ hưởng cấp một của quỹ tín thác. Camera bệnh viện, nhân chứng và ghi âm cuộc gọi đều đủ.”
Mỗi câu ông nói ra, sắc mặt Phó Vân Đình lại khó coi hơn.
Anh nhìn tôi.
“Cô ghi âm tôi?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Không.”
“Anh tự để camera ghi lại.”
Phó Vân Đình nghẹn lời.
Đúng lúc này, thang máy lại mở.
Lâm Vy Vy bước ra.
Hôm nay cô ta thay một chiếc váy len màu kem, tóc xoăn nhẹ phủ trên vai, nhìn qua vẫn là dáng vẻ mềm mại yếu đuối khiến người ta muốn bảo vệ.
Nhưng khi nhìn thấy chú Châu và Trình Dực đứng cạnh tôi, nụ cười của cô ta lập tức khựng lại.
“Phó tổng…”
Cô ta bước nhanh tới bên cạnh Phó Vân Đình, vô thức kéo tay áo anh.
“Có chuyện gì vậy?”
Không ai trả lời cô ta.
Ánh mắt tôi rơi xuống cổ tay cô ta.
Vẫn là chiếc cổ tay “bị nước nóng hắt vào” tối qua.
Hôm nay da dẻ trắng nõn, không băng bó, không đỏ rát, thậm chí còn đeo một chiếc vòng ngọc xanh nhạt.
Tôi khẽ cười.
“Cô Lâm, tay hồi phục nhanh thật.”
Lâm Vy Vy lập tức rụt tay về.
Sắc mặt cô ta thoáng trắng.
“Chị Sở, chị nói gì vậy? Bác sĩ đã bôi thuốc cho em rồi, vết bỏng nhẹ nên không nhìn rõ…”
“Vậy sao?”
Tôi quay sang Hứa Thanh vừa đi tới.
“Chị Hứa, tối qua bệnh viện có tiếp nhận hồ sơ bỏng của cô Lâm không?”
Hứa Thanh nhìn Lâm Vy Vy.
Sau đó bình tĩnh nói: “Không có.”
Lâm Vy Vy cứng người.
Phó Vân Đình cau mày.
“Vy Vy?”
Lâm Vy Vy lập tức đỏ mắt.
“Em… em thấy chỉ là vết thương nhỏ, không muốn làm phiền mọi người nên không khám.”
Tôi gật đầu.
“Không khám.”
“Không lập hồ sơ.”
“Không có ảnh chụp.”
“Không có thuốc.”
“Nhưng lại đáng để Phó tổng ép vợ mình quỳ xuống dập đầu xin lỗi trước phòng ICU của mẹ ruột.”
Tôi nhìn Phó Vân Đình.
“Phó tổng, cô Lâm không chơi đàn nữa thật đáng tiếc.”
“Nhưng cô ta không làm diễn viên, càng đáng tiếc hơn.”
Lâm Vy Vy lập tức rơi nước mắt.
“Chị Sở, em biết chị ghét em, nhưng chị không thể vì ly hôn mà bôi nhọ em như vậy. Tối qua em thật sự bị nước nóng hắt vào, rất nhiều người ở phòng tiệc đều nhìn thấy.”
“Rất nhiều người?”
Tôi lấy điện thoại ra.
Bấm mở một đoạn video.
Trong video là phòng tiệc tối qua.
Ánh đèn pha lê rực rỡ, tiếng nhạc du dương, khách khứa nâng ly chúc mừng.
Lâm Vy Vy cố ý đi ngang qua tôi.
Cốc nước nóng trong tay cô ta nghiêng đi rất khéo.
Nhưng nước không hề chạm vào tay cô ta.
Ngược lại, gần như toàn bộ nước đều đổ lên mu bàn tay tôi.
Trong video, cô ta lập tức hét lên, ôm cổ tay lùi lại, còn tôi vì đau quá nên làm rơi chiếc cốc.
Góc quay rất rõ.
Rõ đến mức có thể thấy vệt nước nóng bốc hơi trên tay tôi.
Cũng có thể thấy cổ tay Lâm Vy Vy khô ráo sạch sẽ.
Tôi kéo tay áo lên.
Mu bàn tay tôi đỏ rát một mảng.
Đêm qua tôi không xử lý.
Vì mẹ tôi đột nhiên nguy kịch.
Vì Phó Vân Đình kéo tôi đến bệnh viện.
Vì anh ép tôi quỳ.
Tất cả mọi người nhìn vết bỏng trên tay tôi.
Lâm Vy Vy nhìn video, môi run lên.
“Sao chị lại có…”
Tôi nhìn cô ta.
“Sao tôi lại có đúng không?”
“Cô Lâm, trên đời này không phải chỉ có cô biết tìm người quay lén.”
“Càng không phải chỉ có cô biết diễn.”
Sắc mặt Phó Vân Đình đã khó coi đến cực điểm.
Anh nhìn Lâm Vy Vy.
“Em nói tay em…”
Lâm Vy Vy vội vàng nắm lấy tay anh.
“Phó tổng, em sợ anh lo lắng nên nói quá lên một chút. Nhưng lúc đó em thật sự rất đau, em thật sự tưởng nước hắt vào tay mình. Chị Sở luôn không thích em, em sợ chị ấy…”
“Đủ rồi.”
Giọng Phó Vân Đình rất thấp.
Lâm Vy Vy lập tức im bặt.
Tôi nhìn cảnh ấy, trong lòng không còn chút dao động.
Nếu là trước đây, chỉ cần anh cau mày với người phụ nữ khác, tôi sẽ đau lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)