Bây giờ tôi chỉ thấy buồn cười.
Anh không phải không phân biệt được thật giả.
Anh chỉ chọn tin điều khiến bản thân thoải mái nhất.
Tin rằng tôi ghen tuông, hẹp hòi, điên cuồng.
Tin rằng Lâm Vy Vy yếu đuối, trong sạch, cần được bảo vệ.
Như vậy anh mới có thể yên tâm hưởng thụ cảm giác một người đàn ông thành đạt được hai người phụ nữ tranh giành.
Đúng lúc này, luật sư Trình đưa cho tôi một tập tài liệu khác.
“Cô Sở, đây là bản thỏa thuận ly hôn tối qua.”
Tôi nhận lấy.
Trình Dực nói: “Tôi đã xem qua. Nội dung ghi cô tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân với anh Phó.”
Ông ngẩng đầu nhìn Phó Vân Đình.
“Nhưng điều thú vị là, phần lớn tài sản đứng tên anh Phó hiện tại chưa chắc đã thật sự thuộc quyền sở hữu hợp pháp hoàn toàn của anh ấy.”
Sắc mặt Phó Vân Đình thay đổi.
“Ông có ý gì?”
Trình Dực mỉm cười rất nhạt.
“Ý tôi là, anh Phó nên chuẩn bị tinh thần.”
“Thứ cô Sở từ bỏ là tài sản hôn nhân.”
“Còn những khoản anh chiếm dụng, sử dụng sai mục đích, hoặc thế chấp bằng quyền lợi của bên thứ ba…”
“Chúng tôi sẽ đòi lại từng đồng.”
________________
Chương 3
Mười giờ sáng mùng Một Tết.
Thông cáo đầu tiên của Quỹ Sở thị được gửi đến toàn bộ đối tác tài chính.
Nội dung rất ngắn.
Quỹ Sở thị chính thức điều chỉnh danh mục rủi ro, tạm ngừng toàn bộ hợp tác tín dụng gián tiếp với Tập đoàn Vân Đình và các công ty liên quan. Đồng thời, quỹ sẽ tiến hành rà soát độc lập các khoản đầu tư trong vòng năm năm qua.
Không nhắc đến tôi.
Không nhắc đến ly hôn.
Không nhắc đến bệnh viện.
Nhưng trong giới thương mại, người thông minh chỉ cần đọc một lần đã hiểu.
Vân Đình bị cắt máu.
Phó Vân Đình từng leo lên quá nhanh.
Nhanh đến mức vô số người ghen tị, cũng vô số người muốn nịnh bợ.
Nhưng người trong cuộc đều biết, tốc độ phát triển của anh không chỉ dựa vào năng lực.
Mà dựa vào dòng vốn cực kỳ ổn định phía sau.
Năm năm qua, mỗi lần Vân Đình gặp khủng hoảng, đều sẽ có một bàn tay vô hình kéo anh lên.
Dự án thiếu vốn?
Có người rót tiền.
Ngân hàng do dự?
Có người bảo lãnh.
Đối thủ chèn ép?
Có người âm thầm giải quyết.
Phó Vân Đình cho rằng đó là vận may của mình.
Cũng có thể, anh thật sự nghĩ ông trời thiên vị anh.
Nhưng từ hôm nay, vận may của anh hết rồi.
Mười giờ hai mươi phút.
Cổ phiếu công ty liên kết của Vân Đình bắt đầu lao dốc.
Mười giờ bốn mươi phút.
Ba nhà cung cấp lớn đồng loạt yêu cầu thanh toán trước hạn.
Mười một giờ mười phút.
Ngân hàng Thịnh Hòa gửi công văn thứ hai, yêu cầu Vân Đình bổ sung tài sản đảm bảo.
Mười một giờ ba mươi.
Dự án Nam Đảo bị đối tác nước ngoài tuyên bố tạm dừng.
Trong phòng họp tầng cao nhất của Tập đoàn Vân Đình, tất cả giám đốc cấp cao đều ngồi im như tượng.
Phó Vân Đình đứng trước cửa sổ sát đất.
Phía dưới là thành phố mùng Một Tết, đường phố vắng hơn ngày thường, cờ đỏ treo trước các tòa nhà, ánh nắng mùa đông lạnh nhạt rơi lên kính.
Trợ lý Trần đặt từng bản báo cáo lên bàn.
Giọng anh ta khàn đi.
“Phó tổng, bên ngân hàng nói nếu trước ba giờ chiều nay không bổ sung được bảo lãnh, khoản vay ngắn hạn hai tỷ sẽ bị đưa vào danh sách rủi ro.”
“Bên đấu giá cũng gọi ba lần. Chiếc nhẫn…”
Phó Vân Đình quay đầu.
“Lúc này cậu còn nhắc chiếc nhẫn với tôi?”
Trợ lý Trần lập tức cúi đầu.
“Xin lỗi Phó tổng.”
Trong phòng họp, có người nhỏ giọng nói: “Hay là… liên hệ với Quỹ Sở thị xem sao?”
Không khí lập tức im lặng.
Tất cả mọi người đều biết vấn đề nằm ở Quỹ Sở thị.
Nhưng không ai dám nói rõ.
Phó Vân Đình siết chặt mép bàn.
“Điều tra ra chưa?”
Trợ lý Trần do dự.
“Rồi.”
“Nói.”
“Cô Sở… không, bà Phó trước đây tên đầy đủ là Sở Vãn Ninh. Mẹ cô ấy là Sở Hành Nguyệt, con gái duy nhất của cố chủ tịch Sở lão tiên sinh. Sau khi Sở lão tiên sinh qua đời, bà Sở bị tai nạn, Sở tiểu thư là người thụ hưởng cấp một duy nhất của quỹ tín thác.”
Một giám đốc tài chính hít mạnh.
“Ý cậu là…”
Trợ lý Trần không dám nhìn sắc mặt Phó Vân Đình.
“Quỹ Sở thị mấy năm nay tuy kín tiếng, nhưng tổng tài sản quản lý vượt xa số liệu bên ngoài dự đoán. Ba công ty từng đầu tư vào chúng ta đều là công ty con của quỹ.”
Trong phòng họp có tiếng giấy rơi xuống bàn.
Không ai nói gì.
Nhưng ánh mắt của họ nhìn Phó Vân Đình đã thay đổi.
Tất cả mọi người đều nhớ.
Năm năm nay, mỗi khi Phó tổng nhắc đến vợ mình, giọng điệu luôn nhàn nhạt.
“Cô ấy không hiểu chuyện công ty.”
“Ở nhà nội trợ thôi.”
“Tính cách hơi cố chấp.”
“Không cần để ý.”
Trong tiệc rượu, có người từng trêu: “Phó tổng giấu vợ kỹ quá, không cho phu nhân ra ngoài gặp ai sao?”
Khi đó Phó Vân Đình chỉ nâng ly cười.
“Cô ấy không hợp mấy nơi như vậy.”
Bây giờ nghĩ lại, câu này giống như một cái tát âm thầm quay lại trên mặt tất cả bọn họ.
Không hợp?
Người ta là người thừa kế Sở thị.
Là chiếc ô sau lưng Vân Đình suốt năm năm.
Là người mà chỉ cần nhấc tay một cái, ngân hàng lập tức rút hạn mức.
Không hợp chỗ nào?
Không hợp đứng bên cạnh anh Phó để nghe đám người này nịnh bợ sao?
Phó Vân Đình im lặng rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)