Sau đó anh cầm áo khoác.
“Chuẩn bị xe.”
Trợ lý Trần lập tức hỏi: “Phó tổng đi đâu?”
“Bệnh viện.”
________________
Khi Phó Vân Đình quay lại bệnh viện, tôi đang ăn cháo trắng.
Cháo là Hứa Thanh mua giúp tôi ở căn tin.
Rất nhạt.
Nhưng là bữa ăn yên ổn nhất của tôi trong mấy ngày qua.
Mẹ tôi vẫn chưa tỉnh, nhưng chỉ số đã ổn định hơn nhiều. Chuyên gia từ Bắc Kinh chiều nay sẽ tới. Chú Châu đã sắp xếp xong phòng bệnh riêng và đội chăm sóc chuyên môn.
Tôi ngồi bên cửa sổ, vừa ăn cháo vừa xem báo cáo luật sư gửi.
Cửa mở ra.
Phó Vân Đình đứng ngoài cửa.
So với buổi sáng, vẻ chỉnh tề trên người anh đã nứt ra vài đường.
Cà vạt hơi lệch.
Áo khoác vắt trên tay.
Đáy mắt có tơ máu.
Tôi nhìn anh một cái rồi tiếp tục ăn cháo.
Anh đứng đó vài giây.
Có lẽ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày anh đứng trước mặt tôi mà tôi không lập tức đặt bát xuống, không hỏi anh ăn chưa, không hỏi có mệt không, không vội vàng tìm dép lê cho anh.
Cuối cùng, anh bước vào.
“Sở Vãn Ninh.”
Tôi không ngẩng đầu.
“Phó tổng, đây là phòng bệnh. Nói nhỏ thôi.”
Anh nghẹn lại.
Sau đó kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi.
“Chúng ta nói chuyện.”
Tôi lật sang trang tiếp theo.
“Giữa chúng ta chỉ còn thủ tục ly hôn. Luật sư sẽ nói với anh.”
Anh nhìn tôi chăm chú.
“Em chưa từng nói với tôi chuyện nhà họ Sở.”
Tôi bật cười.
“Anh từng hỏi sao?”
Anh im lặng.
Đúng vậy.
Anh chưa từng hỏi.
Lúc yêu nhau, anh không hỏi gia đình tôi thế nào.
Anh chỉ nói:
“Anh không quan tâm em có gì, anh chỉ thích con người em.”
Khi đó tôi cảm động đến ngốc nghếch.
Sau này kết hôn, anh vẫn không hỏi.
Mỗi lần tôi muốn nhắc chuyện mẹ, chuyện ông ngoại, chuyện quỹ tín thác, anh đều tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
“Anh không thích nghe mấy chuyện gia đình phức tạp đó.”
“Vãn Ninh, chúng ta sống đơn giản một chút không được sao?”
Tôi tưởng đó là anh thanh cao.
Sau này mới hiểu.
Anh không phải không quan tâm tôi có gì.
Anh chỉ mặc định tôi chẳng có gì đáng để anh quan tâm.
Phó Vân Đình nhìn bát cháo trong tay tôi.
“Em giấu tôi năm năm.”
Tôi đặt thìa xuống.
“Phó Vân Đình.”
“Anh có biết năm đầu tiên anh mở công ty, tài khoản từng thiếu mười hai triệu để trả lương không?”
Ánh mắt anh khựng lại.
“Tôi biết.”
“Anh có biết hợp đồng đầu tiên với Tập đoàn Lạc Hà, đối phương vốn đã chọn công ty khác không?”
Sắc mặt anh hơi đổi.
“Tôi biết.”
“Anh có biết năm thứ ba, dự án trí tuệ nhân tạo của anh bị tố vi phạm bản quyền, là ai tìm đội luật sư ở Singapore giúp anh xử lý trong hai mươi tư giờ không?”
Đôi môi anh mím chặt.
Tôi nhìn anh.
“Tôi đều biết.”
“Vì tất cả những chuyện đó đều là tôi nhờ người giải quyết.”
Phó Vân Đình bỗng đứng bật dậy.
“Không thể nào.”
Tôi lấy một tập tài liệu từ bên cạnh, ném nhẹ lên bàn.
“Xem đi.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Đây là lịch sử chuyển tiền.”
“Đây là thư ủy quyền.”
“Đây là hợp đồng bảo lãnh.”
“Đây là biên bản họp của công ty đầu tư.”
“Mỗi một lần anh đứng trên sân khấu nói mình tay trắng làm nên, bên dưới đều có một khoản tiền của tôi đang âm thầm đỡ lưng cho anh.”
Mặt Phó Vân Đình trắng bệch.
Anh lật từng trang.
Ban đầu rất nhanh.
Sau đó càng lúc càng chậm.
Đến cuối cùng, ngón tay anh dừng lại trên một dòng chữ.
Khoản đầu tư thiên thần đầu tiên.
Mười triệu.
Ngày chuyển tiền.
Chính là ngày tôi bán sợi dây chuyền vàng của mẹ để lại cho mình.
Anh nhớ ngày đó.
Vì tối hôm ấy, anh về nhà ôm tôi rất chặt.
Anh nói:
“Vãn Ninh, hôm nay có nhà đầu tư chịu tin anh.”
“Anh nhất định sẽ không để em chịu khổ nữa.”
Tôi cũng nhớ.
Vì đêm đó, tôi bị sốt.
Mu bàn tay còn in vết đỏ do dây chuyền cọ vào lúc tháo vội.
Nhưng tôi không nói.
Tôi chỉ nấu cháo cho anh.
Cười nói:
“Em tin anh.”
Hóa ra người ta khi yêu quá nhiều, thật sự sẽ tự biến mình thành một cái bóng.
Tôi từng nghĩ chỉ cần anh đứng dưới ánh sáng là đủ.
Còn tôi đứng sau lưng cũng không sao.
Nhưng khi một người đứng trong bóng tối quá lâu, người ngoài sẽ tưởng đó là nơi cô ấy vốn thuộc về.
Phó Vân Đình ngẩng đầu.
Ánh mắt anh phức tạp đến mức gần như xa lạ.
“Vì sao em không nói?”
Tôi nhìn anh.
“Nói rồi thì sao?”
“Anh sẽ cảm ơn tôi?”
“Hay sẽ cảm thấy lòng tự tôn của mình bị xúc phạm?”
Sắc mặt anh lập tức cứng lại.
Tôi cười nhạt.
“Anh xem, chính anh cũng biết đáp án.”
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng máy móc.
Một lúc lâu sau, giọng Phó Vân Đình khàn đi.
“Vãn Ninh, chuyện tối qua là tôi…”
“Không cần xin lỗi.”
Tôi ngắt lời anh.
“Lời xin lỗi của anh bây giờ rất rẻ.”
Anh nhìn tôi.
“Em muốn thế nào?”
Tôi lấy khăn giấy lau khóe môi.
Vết thương do tờ hóa đơn cắt qua đã đóng vảy.
Nhưng mỗi lần mở miệng vẫn hơi đau.
“Ly hôn.”
“Thu hồi toàn bộ khoản đầu tư thuộc về Sở thị.”
“Truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với những hành vi anh và Lâm Vy Vy gây ra tối qua.”
“Từ nay về sau, anh không được xuất hiện trước mặt mẹ con tôi.”
Từng điều kiện rơi xuống.
Rõ ràng.
Dứt khoát.
Không có chỗ mặc cả.
Phó Vân Đình nhìn tôi rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)