Tám giờ mười lăm, nhà hát thành phố thông báo tạm hoãn buổi hòa nhạc cá nhân của cô ta.

Tám giờ ba mươi, một nhạc viện cũ lên tiếng phủ nhận tin đồn cô ta là “thiên tài piano được đặc cách tuyển chọn”.

Từng lớp hào quang bị bóc ra.

Lâm Vy Vy từ đóa hoa trắng không nhiễm bụi trần.

Biến thành một diễn viên vụng về bị toàn mạng soi mói.

Tôi ngồi trong phòng bệnh xem tin tức.

Không vui.

Cũng không hả hê.

Chỉ cảm thấy rất yên tĩnh.

Chú Châu đứng bên cạnh hỏi: “Tiểu thư, có cần tiếp tục đẩy thêm không?”

Tôi tắt điện thoại.

“Không cần.”

“Cô ta sẽ tự tìm đường chết.”

Chú Châu hơi cúi đầu.

“Vậy phía Phó Vân Đình?”

Tôi nhìn mẹ.

“Hôm nay là mùng Một.”

“Cho anh ta một ngày ăn Tết cuối cùng.”

Chú Châu im lặng vài giây.

Sau đó nói: “Tiểu thư thật sự khác trước rồi.”

Tôi khẽ cười.

“Trước đây cháu quá hiền sao?”

“Không.”

Chú Châu nhìn tôi.

“Trước đây cô quá đau lòng.”

Tôi không nói nữa.

Đúng lúc này, điện thoại của tôi rung lên.

Là số của Phó Vân Đình.

Tôi nhìn màn hình vài giây.

Sau đó tắt máy.

Một phút sau, anh gọi lại.

Tôi tiếp tục tắt.

Tin nhắn bật ra.

Vãn Ninh, em nghe máy. Chuyện trên mạng không phải anh tung ra.

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Bỗng cảm thấy rất buồn cười.

Đến lúc này, điều đầu tiên anh muốn giải thích vẫn là bản thân không tung video.

Không phải xin lỗi.

Không phải hỏi tay tôi còn đau không.

Không phải hỏi mẹ tôi thế nào.

Mà là sợ tôi hiểu lầm anh tiếp tục hại tôi.

Tôi trả lời một chữ.

Ừ.

Sau đó chặn số.

Thế giới lập tức yên tĩnh.

Nhưng sự yên tĩnh ấy chỉ kéo dài được ba phút.

Một số lạ gọi tới.

Tôi nghe máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng mẹ chồng tôi.

“Vãn Ninh! Con đang làm cái gì vậy hả? Mùng Một Tết mà con làm ầm lên cho cả nhà họ Phó mất mặt, con còn ra thể thống gì nữa?”

Tôi dựa lưng vào ghế.

“Bà Phó, chúc mừng năm mới.”

Mẹ chồng tôi nghẹn lại.

Có lẽ bà không ngờ tôi sẽ dùng giọng bình tĩnh như vậy.

Trước đây mỗi lần bà gọi điện mắng, tôi đều im lặng nghe.

Nghe bà nói tôi xuất thân bình thường.

Nghe bà nói tôi không sinh được con.

Nghe bà nói phụ nữ không biết giữ chồng là vô dụng.

Nghe bà nói đàn ông thành đạt có vài người phụ nữ bên ngoài là chuyện khó tránh.

Tôi nghe suốt năm năm.

Nghe đến mức gần như tin thật.

Mẹ chồng tôi hạ giọng, nhưng vẫn đầy vẻ bề trên.

“Chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau, con đưa lên mạng làm gì? Con có biết cổ phiếu công ty hôm nay bị ảnh hưởng thế nào không? Đàn bà phải biết lấy đại cục làm trọng.

Tôi nói: “Đại cục của ai?”

“Con nói vậy là sao?”

“Đại cục nhà họ Phó, liên quan gì đến tôi?”

Bên kia im phăng phắc.

Vài giây sau, bà tức đến run giọng.

“Sở Vãn Ninh, con đừng tưởng ly hôn là có thể uy hiếp được Vân Đình. Con rời khỏi nhà họ Phó, ai còn cần con?”

Tôi nhìn chậu hoa trắng đặt bên cửa sổ.

“Vậy thì tốt quá.”

“Sau này không cần làm phiền nhau nữa.”

Mẹ chồng tôi nổi giận.

“Con đúng là không biết điều! Năm năm nay nhà họ Phó cho con ăn cho con mặc, mẹ con nằm viện cũng dùng tiền nhà họ Phó, con còn muốn thế nào?”

Tôi khẽ cười.

“Bà Phó, có một chuyện chắc bà chưa biết.”

“Tiền nhà họ Phó mấy năm nay dùng, phần lớn là tiền của tôi.”

Đầu dây bên kia lập tức yên tĩnh.

Tôi tiếp tục nói: “Bà có thể hỏi con trai bà, khoản vốn đầu tiên của Vân Đình từ đâu ra.”

“Cũng có thể hỏi luật sư, căn biệt thự bà đang ở hiện tại, quyền sở hữu đất ban đầu được thế chấp bởi ai.”

“Mùng Một Tết, tôi không muốn nói lời khó nghe.”

“Nhưng nếu bà còn gọi điện tới mắng tôi, tôi sẽ để người gửi giấy yêu cầu thanh toán đến tận bàn ăn nhà họ Phó.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Lần này, không ai gọi lại.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Hứa Thanh vừa thay thuốc cho mẹ tôi xong, nhìn tôi bằng ánh mắt không giấu nổi khâm phục.

“Cô Sở, cô vừa rồi… ngầu thật.”

Tôi hơi ngẩn ra.

Sau đó bật cười.

“Thật sao?”

“Thật.”

Hứa Thanh nói rất nghiêm túc.

“Rất ngầu.”

Tôi cúi đầu nhìn tay mình.

Mu bàn tay bị bỏng vẫn còn đau.

Nhưng cơn đau ấy nhắc tôi rằng tôi vẫn còn sống.

Vẫn còn cảm giác.

Vẫn còn sức để lấy lại mọi thứ.

________________

Chương 5

Ba ngày sau, mẹ tôi tỉnh.

Khi bà mở mắt, tôi đang ngồi bên cạnh đọc tài liệu.

Tiếng máy móc vang đều đều.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua rèm cửa, rơi lên gò má gầy gò của bà.

Tôi vừa ngẩng đầu đã thấy bà đang nhìn mình.

Rất yên lặng.

Tay tôi run lên.

Tập tài liệu rơi xuống đất.

“Mẹ…”

Tôi đứng bật dậy, suýt va vào ghế.

Bác sĩ nhanh chóng được gọi tới.

Kiểm tra kéo dài gần nửa tiếng.

Kết quả tốt hơn dự kiến.

Mẹ tôi còn yếu, chưa nói được nhiều, nhưng ý thức đã hồi phục rõ ràng.

Khi mọi người rời khỏi phòng, tôi ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay bà.

“Mẹ, mẹ thấy con không?”

Mẹ tôi chớp mắt.

Một giọt nước mắt trượt xuống khóe mắt bà.

Tôi lập tức cúi đầu lau đi.

“Mẹ đừng khóc. Bác sĩ nói mẹ vừa tỉnh, không được kích động.”

Bà nhìn tôi rất lâu.

Sau đó khó khăn cử động môi.

Tôi cúi sát xuống.

Nghe thấy bà nói rất khẽ:

“Con… gầy rồi.”

Chỉ ba chữ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...