Toàn bộ phòng tuyến trong lòng tôi suýt sụp đổ.
Tôi cắn chặt môi.
“Mẹ cũng vậy.”
Mẹ tôi nhìn tôi.
Ánh mắt bà chậm rãi rơi xuống tay tôi.
Vết bỏng chưa khỏi.
Khóe môi cũng vẫn còn dấu vết.
Bà muốn giơ tay lên, nhưng không đủ sức.
Tôi lập tức nắm tay bà đặt lên mặt mình.
“Không sao đâu mẹ.”
“Con đã ly hôn rồi.”
“Sau này không ai bắt nạt con nữa.”
Mẹ tôi nhắm mắt.
Nước mắt lại rơi xuống.
Một lúc lâu sau, bà nói đứt quãng:
“Cuối cùng… con cũng… về nhà.”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay bà.
“Vâng.”
“Con về nhà rồi.”
Buổi chiều, chú Châu vào thăm mẹ tôi.
Mẹ tôi không nói được nhiều, nhưng khi nhìn thấy chú Châu, ánh mắt bà dịu đi rất rõ.
Chú Châu đứng bên giường, cúi người.
“Phu nhân, tôi đã đón tiểu thư về.”
Mẹ tôi khẽ chớp mắt.
Chú Châu lại nói: “Từ nay về sau, tôi sẽ không để ai bắt nạt tiểu thư nữa.”
Mẹ tôi nhìn tôi.
Tôi nắm tay bà.
“Không cần ai bảo vệ con nữa.”
“Con tự bảo vệ mình.”
Mẹ tôi nhìn tôi rất lâu.
Sau đó trong mắt bà hiện lên một chút ý cười yếu ớt.
Đó là nụ cười đầu tiên của bà sau khi tỉnh lại.
Tôi tưởng mọi thứ cuối cùng cũng bắt đầu tốt lên.
Nhưng tối hôm ấy, Phó Vân Đình đến.
Lần này anh không vào được cửa phòng bệnh.
Hai vệ sĩ của chú Châu đứng ngoài hành lang.
Anh bị chặn ở cửa.
Tôi đi ra ngoài.
Ba ngày không gặp, Phó Vân Đình tiều tụy đi rõ rệt.
Râu dưới cằm mọc lún phún.
Áo sơ mi nhăn.
Đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ.
Nếu là trước đây, tôi sẽ đau lòng.
Tôi sẽ hỏi anh có ăn cơm không.
Sẽ bảo anh đừng làm việc quá sức.
Nhưng bây giờ tôi chỉ bình tĩnh nhìn anh.
“Có việc?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt rất sâu.
“Anh muốn gặp mẹ.”
Tôi suýt bật cười.
“Mẹ tôi vừa tỉnh, không chịu nổi kích thích.”
“Anh chỉ muốn xin lỗi bà.”
“Không cần.”
Tôi nói.
“Bà không thiếu lời xin lỗi của anh.”
Phó Vân Đình mím môi.
“Vãn Ninh, anh biết em hận anh.”
“Biết là tốt.”
Anh nghẹn lại.
Tôi nhìn đồng hồ.
“Nếu không có việc gì khác, tôi vào đây.”
Anh bỗng gọi tôi.
“Vãn Ninh.”
Tôi dừng bước.
Giọng anh khàn đi.
“Có phải từ đầu em đã chuẩn bị rời khỏi anh rồi không?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Không.”
Tôi nói thật.
“Đêm giao thừa trước khi anh bảo tôi quỳ xuống, tôi vẫn chưa nghĩ đến ly hôn.”
Mặt anh trắng bệch.
Đây mới là điều tàn nhẫn nhất.
Không phải tôi đã tính toán từ lâu.
Không phải tôi âm mưu trả thù suốt nhiều năm.
Mà là đến giây phút cuối cùng trước khi anh tự tay đẩy tôi xuống vực, tôi vẫn còn giữ một chút hy vọng với anh.
Chính anh đã bóp chết nó.
Phó Vân Đình đứng im rất lâu.
“Anh không biết.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không biết cái gì?”
“Không biết tôi là người Sở gia?”
“Không biết khoản đầu tư đầu tiên là của tôi?”
“Không biết Lâm Vy Vy nói dối?”
“Hay không biết mẹ tôi nằm sau cánh cửa đó sẽ nguy hiểm nếu anh ngừng viện phí?”
Từng câu hỏi khiến sắc mặt anh càng lúc càng xám.
Tôi nói: “Phó Vân Đình, đừng lấy không biết làm cái cớ.”
“Anh biết hết.”
“Anh chỉ không để tâm.”
Anh nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ lên.
Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông kiêu ngạo này có vẻ sắp vỡ vụn.
“Vãn Ninh, anh sai rồi.”
Tôi bình tĩnh gật đầu.
“Ừ.”
Anh bước lên một bước.
“Cho anh một cơ hội.”
Tôi lùi lại.
Vệ sĩ lập tức chắn trước mặt tôi.
Ánh mắt Phó Vân Đình tối đi.
Tôi nhìn anh qua bờ vai vệ sĩ.
“Anh từng có rất nhiều cơ hội.”
“Nhưng anh dùng hết rồi.”
Đúng lúc này, điện thoại của anh vang lên.
Anh cúi đầu nhìn.
Tôi thấy tên người gọi.
Lâm Vy Vy.
Phó Vân Đình lập tức tắt máy.
Nhưng chỉ vài giây sau, cô ta gọi lại.
Lần này, tôi bật cười.
“Nghe đi.”
Phó Vân Đình nhìn tôi.
Tôi nói: “Biết đâu cô ta lại cần anh bảo vệ.”
Giọng tôi không cao.
Nhưng đủ khiến anh cứng người.
Anh không nghe máy.
Cuộc gọi tự động ngắt.
Một tin nhắn bật lên.
Tôi không cố ý nhìn.
Nhưng màn hình sáng ngay trước mắt.
Phó tổng, em đang ở dưới lầu bệnh viện. Nếu anh không gặp em, em sẽ nói hết chuyện đêm đó cho chị Sở biết.
Không khí lập tức thay đổi.
Phó Vân Đình gần như theo bản năng siết chặt điện thoại.
Tôi nhìn anh.
“Đêm đó?”
Giọng anh khàn đi.
“Không có gì.”
Tôi nhìn phản ứng của anh.
Bỗng nhiên hiểu ra.
Hóa ra giữa anh và Lâm Vy Vy còn có chuyện tôi chưa biết.
Tôi đưa tay.
“Cho tôi xem.”
Phó Vân Đình lùi nửa bước.
Đây là câu trả lời.
Tôi cười.
“Phó Vân Đình, anh đúng là luôn có bản lĩnh khiến tôi ghê tởm mình hơn một chút vì từng yêu anh.”
Nói xong, tôi xoay người.
Nhưng chưa kịp vào phòng bệnh, thang máy cuối hành lang đã mở ra.
Lâm Vy Vy lao ra.
Cô ta không còn dáng vẻ yếu đuối tinh xảo như trước.
Tóc rối.
Mắt sưng.
Khẩu trang kéo xuống cằm.
Vừa nhìn thấy Phó Vân Đình, cô ta lập tức chạy tới.
“Phó tổng, anh phải cứu em!”
Phó Vân Đình cau mày.
“Ai cho em tới đây?”
Lâm Vy Vy khựng lại.
Cô ta có lẽ không ngờ anh sẽ nói câu đầu tiên như vậy.
Sau đó cô ta nhìn thấy tôi.
Ánh mắt lập tức trở nên oán độc.
“Sở Vãn Ninh, chị hài lòng chưa? Chị hủy hết mọi thứ của tôi rồi!”
Chaporia
Bình Luận (0)