Tôi bình tĩnh nói: “Cô tự hủy.”
“Chị im đi!”
Cô ta đột nhiên hét lên.
“Chị tưởng mình sạch sẽ lắm sao? Chị tưởng Phó tổng thật sự yêu chị sao? Anh ấy ở bên chị chỉ vì năm đó…”
“Vy Vy!”
Phó Vân Đình quát lên.
Nhưng đã muộn.
Lâm Vy Vy cười lạnh.
“Năm đó nếu không phải vì chị có nhóm máu phù hợp với bà Phó, anh ấy căn bản sẽ không cưới chị!”
Hành lang lập tức yên tĩnh.
Tôi đứng im tại chỗ.
Gió từ khe cửa thoát hiểm lại thổi tới.
Lạnh hơn cả đêm giao thừa.
Tôi nhìn Phó Vân Đình.
Từng chữ chậm rãi bật ra khỏi môi.
“Cô ta nói gì?”
Phó Vân Đình nhìn tôi.
Môi anh động đậy.
Nhưng không nói được.
Lâm Vy Vy như đã phát điên, bật cười đến chảy nước mắt.
“Chị không biết đúng không? Năm đó mẹ Phó tổng bệnh nặng, cần truyền máu khẩn cấp. Nhóm máu của chị hiếm. Anh ấy tiếp cận chị, yêu đương với chị, cưới chị, ban đầu đều là vì chị có thể trở thành kho máu sống cho mẹ anh ấy!”
“Sau này bà Phó khỏi rồi, chị không còn tác dụng nữa.”
“Chị nghĩ vì sao nhà họ Phó ghét chị như vậy?”
“Vì từ đầu đến cuối, trong mắt họ chị chỉ là người được mua về!”
Phó Vân Đình tát cô ta một cái.
Âm thanh vang dội khắp hành lang.
Lâm Vy Vy ngã lệch sang một bên.
Tôi không động.
Không phải vì thương cô ta.
Mà vì toàn thân tôi bỗng lạnh đến mức mất cảm giác.
Tôi từng nghĩ năm năm này chỉ là tôi yêu nhầm người.
Nhưng hóa ra.
Ngay cả điểm bắt đầu cũng là giả.
Những lần anh đứng dưới mưa đợi tôi tan làm.
Những bó hoa gửi đến ký túc xá.
Những câu “anh chỉ cần em”.
Những đêm anh ôm tôi nói tương lai.
Tất cả đều có mục đích.
Tôi nhìn Phó Vân Đình.
Anh bước tới, muốn nắm tay tôi.
“Vãn Ninh, em nghe anh giải thích.”
Tôi lùi lại.
“Đừng chạm vào tôi.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhẹ đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Phó Vân Đình đứng sững lại.
Tôi hỏi: “Năm đó mẹ anh phẫu thuật, tôi truyền máu hai lần. Anh nói đó là trùng hợp bệnh viện cần người hiến máu khẩn cấp.”
Anh im lặng.
Tôi lại hỏi: “Sau lần truyền máu thứ hai, tôi ngất trong phòng nghỉ. Anh ở đâu?”
Mặt anh trắng như giấy.
Tôi tự trả lời.
“Anh ở phòng bệnh của mẹ anh.”
“Anh nói bà vừa tỉnh, không thể rời đi.”
Tôi cười.
Cười đến cổ họng phát đau.
“Hóa ra không phải tôi tự nguyện cứu người.”
“Mà là các người từ đầu đã tính toán tôi.”
Phó Vân Đình khàn giọng: “Ban đầu đúng là mẹ anh cần máu, nhưng sau này anh thật sự yêu em.”
Tôi nhìn anh.
“Yêu?”
“Yêu đến mức ép tôi quỳ?”
“Yêu đến mức lấy mạng mẹ tôi uy hiếp?”
“Yêu đến mức để Lâm Vy Vy sỉ nhục tôi trước mặt mọi người?”
Tôi từng nghĩ lòng mình đã chết trong đêm giao thừa.
Nhưng lúc này mới biết.
Có vài sự thật giống như dao cùn.
Không giết người ngay.
Nhưng mỗi lần kéo qua đều khiến máu thịt nát bươm.
Tôi quay sang chú Châu.
“Chú.”
Chú Châu lập tức bước tới.
“Tiểu thư.”
“Điều tra toàn bộ hồ sơ y tế năm đó.”
Giọng tôi lạnh đến mức không có chút run rẩy.
“Bao gồm quá trình tiếp cận tôi của Phó Vân Đình.”
“Bao gồm hồ sơ truyền máu.”
“Bao gồm chữ ký đồng ý.”
“Bao gồm người nào trong nhà họ Phó biết chuyện.”
Chú Châu cúi đầu.
“Vâng.”
Phó Vân Đình hoảng thật rồi.
“Vãn Ninh, chuyện này đã qua lâu rồi. Mẹ anh khi đó nguy kịch, anh không còn cách nào khác…”
Tôi nhìn anh.
“Không còn cách nào khác nên lừa một cô gái hai mươi tuổi yêu anh?”
“Không còn cách nào khác nên biến cô ấy thành công cụ cứu mẹ anh?”
“Không còn cách nào khác nên sau khi dùng xong, để cả nhà anh coi thường cô ấy suốt năm năm?”
Từng câu hỏi khiến anh không thể phản bác.
Lâm Vy Vy ôm mặt, cười lạnh.
“Phó tổng, anh xem đi, chị ta căn bản không yêu anh. Chị ta chỉ muốn hủy anh thôi.”
Tôi quay sang nhìn cô ta.
“Còn cô.”
Lâm Vy Vy lập tức im bặt.
Tôi bước về phía cô ta.
Cô ta vô thức lùi lại.
Tôi không đánh cô ta.
Chỉ nhìn cô ta từ trên xuống dưới.
“Cảm ơn cô đã nói ra chuyện này.”
Lâm Vy Vy ngẩn người.
Tôi khẽ mỉm cười.
“Để đáp lễ, tôi sẽ cho cô được nổi tiếng thêm lần nữa.”
Sắc mặt cô ta trắng bệch.
“Chị muốn làm gì?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn chú Châu.
Chú Châu lập tức hiểu ý.
“Tiểu thư yên tâm. Trong vòng một giờ, toàn bộ hợp đồng bao nuôi, giao dịch tài nguyên và khoản chuyển tiền giữa cô Lâm với Phó tổng sẽ được gửi đến truyền thông.”
Lâm Vy Vy hét lên.
“Không được!”
Tôi nhìn cô ta.
“Tại sao không được?”
“Cô chẳng phải thích làm người đứng dưới ánh sáng sao?”
“Vậy tôi cho cô đủ ánh sáng.”
________________
Chương 6
Đêm đó, thành phố lại có tuyết nhỏ.
Rất hiếm.
Những hạt tuyết mỏng rơi xuống cửa kính bệnh viện, vừa chạm vào đã tan.
Tôi ngồi bên giường mẹ, nghe chú Châu báo cáo.
“Hồ sơ năm đó đã tìm được một phần.”
“Bà Phó quả thật từng cần truyền máu khẩn cấp. Nhóm máu của cô hiếm, bệnh viện không đủ dự trữ.”
“Nhưng điểm bất thường là, trước khi cô và Phó Vân Đình chính thức quen nhau, nhà họ Phó đã có bản kiểm tra sức khỏe của cô.”
Tôi siết chặt tay.
“Kiểm tra sức khỏe?”
“Vâng. Năm cô tham gia trại hè từ thiện của trường đại học, đơn vị tài trợ chính là một quỹ dưới danh nghĩa nhà họ Phó. Tất cả sinh viên đều làm kiểm tra sức khỏe miễn phí.”
Chaporia
Bình Luận (0)