Tôi nhớ ra rồi.

Năm đó tôi còn thấy nhà tài trợ rất chu đáo.

Không ngờ đó là chiếc lưới đầu tiên.

Chú Châu tiếp tục nói: “Sau khi phát hiện nhóm máu của cô phù hợp, bà Phó từng yêu cầu người tiếp xúc với cô. Ban đầu không phải Phó Vân Đình.”

Tôi ngẩng đầu.

“Không phải anh ta?”

“Là em họ của anh ta, Phó Cảnh Minh. Nhưng sau đó Phó Vân Đình tự đề xuất. Lý do là anh ta trẻ hơn, ngoại hình tốt hơn, dễ khiến cô tin tưởng.”

Tôi bỗng bật cười.

Cười rất khẽ.

Nhưng chú Châu lập tức dừng lại.

Ông nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng.

“Tiểu thư…”

Tôi lắc đầu.

“Chú nói tiếp.”

“Sau khi cô truyền máu lần thứ hai, bà Phó thoát khỏi nguy hiểm. Nhưng nhà họ Phó lo cô phát hiện, nên thúc giục Phó Vân Đình kết hôn với cô. Một mặt để trấn an cô, mặt khác…”

Chú Châu im lặng vài giây.

“Mặt khác, họ muốn giữ cô ở bên cạnh, phòng khi bà Phó tái phát.”

Tôi nhắm mắt.

Trong đầu hiện lên ngày cưới.

Tôi mặc váy cưới trắng.

Không có sính lễ.

Không có lời chúc phúc thật lòng từ nhà họ Phó.

Mẹ chồng nhìn tôi từ trên xuống dưới, nói:

“Về sau đã vào nhà họ Phó, phải biết an phận.”

Khi đó tôi tưởng bà không thích xuất thân của tôi.

Hóa ra bà chỉ đang đánh giá một túi máu có nghe lời hay không.

Tôi mở mắt.

Giọng rất nhẹ.

“Có chứng cứ không?”

“Có.”

Chú Châu đặt USB lên bàn.

“Tôi đã cho người giữ bản sao. Ngoài ra, bệnh viện năm đó có một bác sĩ đã nghỉ hưu. Ông ấy đồng ý làm chứng.”

Tôi nhìn chiếc USB.

Tựa như nhìn năm năm bị bóc trần thành từng lớp máu thịt.

“Công bố đi.”

Chú Châu hơi sững lại.

“Tiểu thư, chuyện này liên quan đến riêng tư y tế của cô.”

“Tôi biết.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ tôi từng nói, nếu một vết thương đã thối rữa, che lại chỉ khiến nó lan rộng.”

“Vậy thì rạch ra.”

“Cho tất cả mọi người nhìn thấy.”

“Nhà họ Phó đã dùng thứ gì để xây nên cái gọi là hào môn của họ.”

Chú Châu cúi đầu.

“Vâng.”

Mười một giờ đêm.

Thông cáo thứ hai của Quỹ Sở thị được đăng lên.

Lần này không còn mơ hồ.

Quỹ Sở thị tuyên bố sẽ khởi kiện Phó Vân Đình, bà Phó và các cá nhân liên quan vì nghi ngờ lừa dối, xâm phạm quyền tự quyết y tế, cưỡng ép tinh thần và chiếm dụng lợi ích thương mại.

Kèm theo đó là một số tài liệu đã được xử lý thông tin nhạy cảm.

Dù đã che đi phần riêng tư, nhưng dòng thời gian vẫn rõ ràng đến đáng sợ.

Kiểm tra sức khỏe sinh viên.

Phát hiện nhóm máu hiếm.

Phó Vân Đình tiếp cận.

Yêu đương.

Truyền máu.

Kết hôn.

Sau đó là năm năm lạnh nhạt, ngoại tình tinh thần, ép vợ quỳ trước tiểu tam.

Mạng xã hội nổ tung lần thứ hai.

【Tôi nổi da gà thật sự. Đây không phải tra nam nữa, đây là cả nhà hút máu.】

【Ban đầu tiếp cận vì nhóm máu? Trời ơi, nữ chính sống trong phim kinh dị hào môn à?】

【Người ta cứu mẹ anh, giúp anh dựng nghiệp, chăm sóc gia đình anh năm năm. Anh trả lại bằng cách ép người ta quỳ?】

【Tập đoàn Vân Đình xứng đáng sụp.】

【Tôi xin lỗi vì từng ngưỡng mộ Phó Vân Đình.】

【Lâm Vy Vy cũng khỏi giả vờ vô tội. Biết người ta có vợ còn đăng bài mập mờ, còn tự tạo hiện trường hãm hại chính thất.】

Trong vòng một đêm.

Hai chữ “Vân Đình” từ biểu tượng của doanh nhân trẻ thành công.

Biến thành trò cười thối nát nhất đầu năm.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy trên ghế nghỉ trong phòng bệnh, điện thoại có hơn một trăm cuộc gọi nhỡ.

Từ Phó Vân Đình.

Từ mẹ chồng.

Từ những người họ hàng nhà họ Phó mà trước đây chưa từng coi tôi ra gì.

Từ phóng viên.

Từ số lạ.

Tôi xóa hết.

Chỉ giữ lại một tin nhắn của luật sư Trình.

Cô Sở, phiên hòa giải ly hôn đầu tiên được sắp xếp vào ba giờ chiều nay. Phía anh Phó yêu cầu gặp riêng cô trước phiên.

Tôi trả lời:

Không gặp riêng.

Tôi không còn chuyện riêng gì để nói với anh.

Ba giờ chiều.

Tôi xuất hiện ở văn phòng luật sư.

Lần này, tôi mặc một chiếc áo khoác màu trắng ngà do chú Châu chuẩn bị.

Tóc búi gọn sau đầu.

Trang điểm rất nhẹ.

Khi bước vào phòng họp, tất cả ánh mắt đều rơi lên người tôi.

Phó Vân Đình ngồi phía đối diện.

Chỉ sau một đêm, anh giống như già đi vài tuổi.

Mẹ chồng tôi cũng có mặt.

Bà mặc áo lông đắt tiền, cổ đeo chuỗi ngọc trai, nhưng sắc mặt tiều tụy đến mức phấn cũng không che nổi.

Vừa nhìn thấy tôi, bà lập tức đứng dậy.

“Vãn Ninh…”

Giọng bà nghẹn ngào.

Tôi ngồi xuống sau lưng luật sư.

Không nhìn bà.

Luật sư Trình mở tài liệu.

“Bắt đầu đi.”

Mẹ chồng tôi lập tức nói: “Vãn Ninh, trước đây là mẹ không tốt. Mẹ bị bệnh nên hồ đồ, mẹ không biết Vân Đình đối xử với con như vậy. Con cứu mạng mẹ, mẹ thật lòng cảm ơn con…”

Tôi ngắt lời.

“Bà Phó.”

Bà cứng lại.

Tôi nhìn bà.

“Năm đó sau khi tôi truyền máu lần đầu, bà từng tặng tôi một chiếc vòng ngọc.”

Bà lập tức gật đầu.

“Đúng, đúng, con còn nhớ…”

“Tôi nhớ.”

“Vì sau đó bà nói với tôi, loại con gái như tôi cả đời chưa chắc mua nổi thứ đó, phải biết quý trọng phúc phận.”

Mặt bà trắng bệch.

Tôi tiếp tục nói: “Sau lần truyền máu thứ hai, tôi sốt cao hai ngày. Bà bảo người giúp việc đưa cho tôi một bát canh.”

“Trong canh có thuốc an thần.”

“Bác sĩ làm chứng rồi.”

Môi bà run lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...