“Không phải, mẹ chỉ sợ con đau quá…”
“Bà sợ tôi tỉnh táo.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Bà sợ tôi hỏi tại sao bệnh viện luôn gọi tôi đi hiến máu đúng lúc như vậy.”
Phòng họp im lặng như chết.
Phó Vân Đình khàn giọng.
“Mẹ?”
Bà Phó lập tức khóc.
“Vân Đình, mẹ cũng vì con! Vì nhà họ Phó! Khi đó bác sĩ nói mẹ có thể không qua khỏi, mẹ sợ con mất mẹ…”
Phó Vân Đình nhắm mắt.
Tôi nhìn cảnh mẹ con họ tự vỡ ra trước mặt mình.
Trong lòng chỉ còn trống rỗng.
Luật sư Trình gõ nhẹ lên bàn.
“Chúng ta quay lại thỏa thuận ly hôn.”
Ông đẩy một bản tài liệu qua.
“Cô Sở đồng ý chấm dứt hôn nhân.”
“Nhưng không chấp nhận điều khoản ra đi tay trắng mà phía anh Phó đơn phương soạn thảo tối giao thừa.”
Luật sư của Phó Vân Đình lập tức nói: “Bản thỏa thuận đó đã có chữ ký của cô Sở.”
Trình Dực mỉm cười.
“Đúng.”
“Nhưng ký trong tình trạng bị uy hiếp bằng chi phí điều trị của mẹ ruột đang nguy kịch.”
“Camera, nhân chứng, ghi âm, hóa đơn nợ phí, tất cả đều có.”
“Anh chắc muốn dùng bản thỏa thuận này trước tòa?”
Luật sư đối diện lập tức im lặng.
Trình Dực tiếp tục: “Yêu cầu của chúng tôi rất đơn giản.”
“Một, ly hôn ngay lập tức.”
“Hai, Phó Vân Đình công khai xin lỗi cô Sở và bà Sở.”
“Ba, hoàn trả toàn bộ khoản đầu tư, lợi tức và bồi thường thiệt hại theo hợp đồng với Quỹ Sở thị.”
“Bốn, chuyển giao cổ phần thế chấp theo điều khoản đã ký nếu phía anh Phó không đủ khả năng thanh toán.”
“Năm, bà Phó và những người liên quan đến vụ việc năm đó phải phối hợp điều tra.”
Từng điều kiện khiến mặt phía đối diện càng lúc càng khó coi.
Phó Vân Đình nhìn tôi.
“Vãn Ninh, nếu làm như vậy, Vân Đình sẽ sụp.”
Tôi bình tĩnh nói: “Liên quan gì đến tôi?”
Anh nghẹn lại.
Câu này, tôi trả lại cho anh.
Đêm giao thừa, tôi nói người trả viện phí không liên quan đến anh.
Bây giờ, công ty của anh sụp đổ.
Cũng không liên quan đến tôi.
Mẹ chồng tôi bỗng quỳ xuống.
Đầu gối bà đập mạnh xuống sàn.
Tất cả mọi người đều sững lại.
“Vãn Ninh, mẹ cầu xin con. Con cứu Vân Đình đi. Con muốn mẹ xin lỗi cũng được, muốn mẹ dập đầu cũng được. Nhà họ Phó không thể sụp, đó là tâm huyết của Vân Đình!”
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ hoảng hốt đỡ bà dậy.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ nhìn bà.
Rất lâu.
Sau đó nói: “Đứng dậy đi.”
Trong mắt bà lập tức hiện lên hy vọng.
Tôi nói tiếp:
“Tôi không nhận nổi cái quỳ của bà.”
“Vì tôi sợ bẩn mắt mẹ tôi.”
Bà Phó cứng đờ tại chỗ.
Tôi nhìn Phó Vân Đình.
“Đêm giao thừa, anh bảo tôi quỳ ba lần.”
“Hôm nay tôi trả lại anh ba câu.”
Tôi dựng một ngón tay.
“Thứ nhất, tôi không tha thứ.”
Ngón thứ hai.
“Thứ hai, tôi không quay đầu.”
Ngón thứ ba.
“Thứ ba…”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh.
“Anh và nhà họ Phó nợ tôi, tôi sẽ lấy lại từng chút một.”
Phó Vân Đình nhìn tôi.
Rất lâu sau, anh bỗng cười khổ.
“Vãn Ninh, em thắng rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Tôi chỉ tỉnh rồi.”
________________
Chương 7
Một tuần sau, tôi chính thức ly hôn.
Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, trời nắng rất đẹp.
Không khí sau Tết vẫn còn lạnh, nhưng ánh mặt trời rơi xuống vai lại mang theo chút ấm áp hiếm hoi.
Phó Vân Đình đứng bên cạnh tôi.
Anh nhìn tờ giấy trong tay, vẻ mặt trống rỗng.
Tôi cất giấy vào túi.
Quay người định đi.
Anh bỗng gọi tôi.
“Sở Vãn Ninh.”
Tôi dừng lại.
Anh nói: “Sau này em có hối hận không?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Không tức giận.
Không đau lòng.
Thậm chí không còn hận nhiều như trước.
Tôi chỉ cảm thấy người đàn ông này thật đáng thương.
Đến giờ anh vẫn nghĩ rời khỏi anh là một mất mát cần hối hận.
Tôi nói: “Phó Vân Đình, điều tôi hối hận duy nhất là đã gặp anh quá sớm.”
“Nếu gặp anh muộn hơn một chút, khi tôi đủ tỉnh táo, đủ hiểu đời, đủ yêu bản thân…”
“Tôi chắc chắn sẽ đi vòng qua anh.”
Nói xong, tôi lên xe.
Chú Châu đóng cửa lại.
Chiếc xe màu đen chậm rãi rời khỏi cổng cục dân chính.
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Phó Vân Đình vẫn đứng đó.
Rất lâu không nhúc nhích.
Nhưng đó không còn là chuyện của tôi nữa.
Buổi chiều cùng ngày, Tập đoàn Vân Đình tuyên bố tạm dừng giao dịch một số hạng mục lớn.
Hai ngày sau, Phó Vân Đình từ chức khỏi vị trí tổng giám đốc để phối hợp điều tra tài chính.
Một tuần sau, Lâm Vy Vy bị kiện vì vu khống, xâm phạm danh dự và liên quan đến nhiều hợp đồng chuyển tiền bất minh.
Buổi hòa nhạc của cô ta bị hủy vĩnh viễn.
Tất cả nhãn hàng chấm dứt hợp đồng.
Cô ta từng đứng dưới ánh đèn sân khấu.
Bây giờ mỗi lần xuất hiện đều phải che kín mặt.
Có phóng viên chụp được cảnh cô ta ngồi khóc trước cửa công ty Phó Vân Đình, nhưng không ai ra gặp.
Cư dân mạng bình luận rất cay:
【Đúng là tri kỷ linh hồn, tai vạ đến nơi thì linh hồn ai nấy giữ.】
Tôi đọc được bình luận ấy khi đang gọt táo cho mẹ.
Mẹ tôi đã có thể ngồi dậy một lúc mỗi ngày.
Tuy vẫn yếu, nhưng tinh thần tốt hơn nhiều.
Bà nhìn tôi cười.
“Có gì vui vậy?”
Tôi đặt điện thoại xuống.
“Không có gì.”
Mẹ tôi nhìn tôi.
“Vãn Ninh.”
“Dạ?”
“Con vẫn buồn sao?”
Tôi im lặng một lát.
Chaporia
Bình Luận (0)