“Ngươi mua chuộc kiệu phu, cố ý lừa trên gạt dưới.”
“Tội danh thế nào, chắc hẳn ngươi rõ hơn ai hết.”
…
“Nàng ngậm m.á.u phun người!”
Cố Giác chỉ thẳng vào ta, sắc mặt xanh mét.
“Ta chưa từng làm chuyện đó!”
“Nàng đừng có mà vu khống!”
“Vậy sao?”
Ta nhìn hắn.
“Thế thì tốt.”
Hắn nhìn ta hồi lâu.
Sau đó đột ngột kéo Liễu Thanh Yên quay người bỏ đi.
Ta biết hắn đã mắc câu.
Liền quay sang căn dặn:
“Hạ Xuân.”
“Về báo với phụ thân và mẫu thân.”
“Cho người theo dõi c.h.ặ.t Cố Giác và đám kiệu phu.”
“Vâng, tiểu thư.”
…
Rời khỏi Hồi Xuân Đường.
Cố Giác mới dần bình ổn cơn tức trong n.g.ự.c.
Bước chân cũng chậm lại.
Liễu Thanh Yên lật đật chạy theo phía sau.
Nhưng hắn chẳng buồn nhìn nàng ta lấy một lần.
Trong đầu chỉ toàn là những lời ta vừa nói.
Hắn nhíu mày.
Nàng ta chẳng qua đang oán hắn.
Oán hắn kiếp trước phụ bạc nàng.
Oán hắn cuối cùng không giữ nàng lại.
Nhưng nếu thật sự vô tình.
Sao còn oán?
Một nữ nhân chịu oán trách ngươi.
Chứng tỏ trong lòng nàng vẫn còn ngươi.
Nàng chỉ đang nói lời giận dỗi mà thôi.
Nghĩ như vậy.
Bước chân Cố Giác dần trở nên vững vàng.
Hắn nhớ lại dáng vẻ ta trải đường cho hắn ở kiếp trước.
Từng rương bạc được chuyển ra từ Thẩm gia.
Ta thậm chí còn không chớp mắt lấy một lần.
Ánh mắt ta nhìn hắn khi ấy có ánh sáng.
Loại ánh sáng ấy.
Không phải bạc có thể mua được.
Nàng yêu hắn.
Chỉ là đời này hắn nói hơi nặng lời.
Nàng mất mặt nên mới lấy tên tướng quân kia ra để chọc tức hắn.
Còn chuyện đám kiệu phu…
Chỉ cần giải quyết bọn chúng trước khi mọi việc bại lộ là được.
Cố Giác nhíu mày.
Rồi lại nhanh ch.óng thả lỏng.
Nàng nhắc đến chuyện đó.
Cũng chỉ muốn ép hắn cúi đầu thôi.
Nữ nhân mà.
Luôn phải nắm được thứ gì đó trong tay mới cảm thấy mình không bị phụ bạc.
Đợi đến khi nàng gả vào phủ Tướng quân.
Thủ tiết.
Nếm đủ khổ sở.
Tự nhiên sẽ nhớ đến điểm tốt của hắn.
Đến lúc ấy.
Chỉ cần hắn đưa tay kéo nàng một cái.
Nàng sẽ hiểu.
Ai mới là người đáng để gửi gắm cả đời.
Khóe môi Cố Giác hơi cong lên.
Nàng rồi sẽ quay về thôi.
Còn Liễu Thanh Yên…
Chẳng qua chỉ là vật trang trí mà thôi.
…
Lúc này, ta đã đến hậu viện của Hồi Xuân Đường.
Mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng trong không khí.
Cổng viện đóng c.h.ặ.t.
Hiệu t.h.u.ố.c không lớn.
Nhưng trong hậu viện có một vị thần y y thuật cao minh.
Từ khi nữ nhi của ông thất lạc vào mười năm trước.
Ông đã hành tẩu khắp thiên hạ, tung tích bất định.
Kiếp trước.
Mãi đến một năm sau khi Hành Chỉ Uyên qua đời.
Người ta mới tìm được nữ nhi của ông.
Ta đưa tay gõ cửa.
Đợi rất lâu.
Cánh cửa mới hé mở một khe nhỏ.
Một tiểu d.ư.ợ.c đồng thò đầu ra.
“Tiên sinh không gặp khách.”
“Phiền ngươi vào bẩm báo giúp.”
Ta đưa tờ giấy trong tay ra.
“Cứ nói nữ nhi Thẩm gia cầu kiến.”
“Muốn nhờ ông ấy cứu một người.”
Tiểu đồng do dự một chút rồi quay người đi vào trong.
Một lát sau.
Cánh cổng lớn mở toang.
Tiểu d.ư.ợ.c đồng nghiêng người nhường đường.
“Tiên sinh mời cô nương vào.”
Ta bước qua cửa.
Liền nhìn thấy một lão giả mặc áo xám đang đứng giữa sân.
Trong tay ông cầm tờ giấy kia.
Đôi mắt chăm chú nhìn ta.
Ông chần chừ mở miệng:
“Cô nương nói mình biết tung tích nữ nhi của lão phu?”
“Ngoài thành Lâm An, thôn Hạnh Hoa.”
“Nàng ấy được một đôi phu phụ bán đậu phụ nhận nuôi.”
“Sau đó gả cho nhi t.ử nhà họ.”
“Hiện giờ đã có một nam một nữ.”
Ta nhìn ông.
“Nếu tiên sinh không tin.”
“Có thể tự mình đi tìm trước.”
“Tìm được rồi hãy đến phủ Tướng quân.”
Ông nhìn ta thật lâu.
Ánh mắt từ sắc bén dần trở nên mờ đục.
“Lão phu tìm suốt mười năm rồi…”
Ông khẽ nói.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa.
Trong mắt đã ánh lên nước mắt.
Rất lâu sau.
Ông khẽ thở dài.
“Đi thôi.”
Ông xách hòm t.h.u.ố.c lên.
Liếc nhìn ta một cái.
“Cứu người trước đã.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
…
Khi thần y bước vào phòng.
Hành Chỉ Uyên đang tựa đầu giường.
Ánh mắt đảo qua giữa ta và vị lão giả.
“Vị này là…”
Hắn nhìn ta, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
“Thần y của Hồi Xuân Đường.”
Chaporia
Bình Luận (0)