20px

Ta đơn giản giới thiệu.

“Tiên sinh từng xuất thân từ Thái Y Viện.”

“Y thuật còn cao minh hơn cả những vị ngự y trong cung.”

Hành Chỉ Uyên không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ đưa cổ tay ra.

Thần y ngồi xuống.

Ba ngón tay đặt lên mạch.

Ban đầu thần sắc vẫn bình thường.

Nhưng chẳng bao lâu sau.

Mày ông dần nhíu c.h.ặ.t.

Lại thêm một lúc.

Sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.

Tim ta cũng theo đó mà chìm xuống.

Ông thu tay lại.

Trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng:

“Độc đã ngấm vào tận tủy.”

“Nếu chậm thêm nửa tháng.”

“Đại La Kim Tiên cũng không cứu nổi.”

“Có chữa được không?”

Ta vội hỏi.

“Được.”

Ông nhìn ta một cái.

“Nhưng phải châm cứu.”

“Mỗi ngày một lần.”

“Liên tục bốn mươi chín ngày.”

“Không được gián đoạn dù chỉ một ngày.”

Bốn mươi chín ngày.

Bàn tay đang siết c.h.ặ.t của ta cuối cùng cũng buông lỏng.

Tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc đã được đặt xuống.

Chỉ cần chữa được là tốt.

Trái lại, Hành Chỉ Uyên vẫn vô cùng bình thản.

Thậm chí còn khẽ cười.

“Làm phiền tiên sinh rồi.”

Thần y mở hòm t.h.u.ố.c.

Lấy ra những cây ngân châm.

Ta lùi sang một bên.

Nhìn cây kim bạc mảnh dài trong tay ông.

Bỗng nhiên cảm thấy.

Vận mệnh của đời này.

Cuối cùng cũng bắt đầu đi đúng hướng.

Bữa tối được bày trong sân.

Ánh trăng nhàn nhạt phủ xuống mặt đất.

Hành Chỉ Uyên gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát ta, giọng nói trầm thấp:

“Chuyện thần y, ta còn chưa cảm tạ nàng.”

“Phu thê vốn là một thể.”

Ta không ngẩng đầu.

“Không cần nói lời cảm tạ.”

Hắn trầm mặc trong chốc lát.

Ta đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

“Tướng quân, nhìn thiên tượng đi.”

Hắn thuận theo ánh mắt ta nhìn ra xa.

Màn đêm dày đặc.

“Sắp có lũ lớn rồi.”

Ta nói.

“Chàng phải mau ch.óng bẩm báo với bệ hạ, chuẩn bị phòng bị từ sớm.”

Hành Chỉ Uyên khẽ nhíu mày.

“Đây không phải chuyện nhỏ.”

“Muốn bố trí phòng lũ sẽ phải huy động rất nhiều nhân lực và vật lực.”

“Nếu không có chứng cứ…”

“Vậy thiếp cược với chàng.”

“Cược gì?”

“Ngày mai sẽ có tuyết.”

Hắn sửng sốt.

Sau đó bật cười.

“Bây giờ mới là tháng mười.”

“Mười mấy năm nay kinh thành chưa từng có tuyết tháng mười.”

Chính vì thế.

Ta mới nhớ rất rõ.

Ngày hôm ấy của kiếp trước.

Tuyết lớn như lông ngỗng.

Đè gãy gần nửa số cây trong thành.

“Nếu không có tuyết.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Thiếp sẽ lấy một nửa gia sản Thẩm gia sung vào quân phí.”

“Mặc chàng xử trí.”

Hành Chỉ Uyên thu lại nụ cười.

Chăm chú nhìn ta.

“Nếu có tuyết thì sao?”

“Nếu có tuyết…”

Ta đáp.

“Chàng phải tin thiếp lần này.”

“Sau này, mỗi lời thiếp nói, chàng đều phải tin.”

Rất lâu sau.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

Khẽ cười.

“Được.”

Sáng hôm sau.

Đất trời trắng xóa.

Tuyết rơi kín trời kín đất.

Đậu trên mái hiên.

Đậu trên bậc đá.

Ta xoay người chạy trở vào phòng.

Hành Chỉ Uyên đang đứng bên cửa sổ.

Khoác áo ngoài.

Ngẩn người nhìn tuyết rơi.

“Chàng nhìn đi!”

Ta kéo tay áo hắn.

Giọng nói không giấu nổi vui mừng.

“Thật sự có tuyết rồi!”

Hắn cúi đầu nhìn ta.

“Ta thấy rồi.”

Ta ngượng ngùng buông tay ra.

“Vậy… chàng tin thiếp chưa?”

Hắn không trả lời.

“Chuyện bệ hạ.”

Hắn nói.

“Ta sẽ đi bẩm báo.”

“Sau khi tuyết tan sẽ là lũ lụt.”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Nếu có thể gia cố đê điều từ sớm, di dời dân chúng trước, sẽ giảm được rất nhiều thương vong.”

Kiếp trước.

Sau trận lũ ấy.

Dịch bệnh hoành hành.

Dân chạy nạn khắp nơi.

Xác c.h.ế.t đói nằm đầy đường.

Triều đình cứu tế bất lực.

Bách tính phải bán con bán cái.

Những người sống sót.

Phần lớn cũng không qua nổi mùa đông năm ấy.

“Tướng quân.”

Ta nắm lấy tay áo hắn.

“Chàng từng thấy dân chạy nạn chưa?”

Hắn cúi đầu nhìn ta.

“Thiếp từng thấy.”

Ta khẽ nói.

“Hàng ngàn hàng vạn người chen chúc trước cổng thành.”

“Người già bị giẫm c.h.ế.t.”

“Trẻ con bị bỏ lại.”

“Phụ nhân bán thân chỉ để đổi lấy một bát cháo.”

“Đó không phải là những con số.”

“Mà là từng mạng người.”

Đời này.

Ta không muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy thêm lần nào nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...