Hắn trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng.
Hắn đưa tay nắm lấy tay ta.
Lòng bàn tay nóng bỏng.
“Không đâu.”
Hắn nói.
“Có ta ở đây.”
Tim ta khẽ run lên.
Hai gò má nóng bừng.
Hắn dường như cũng nhận ra điều gì đó.
Yết hầu khẽ động.
Ánh mắt rơi xuống môi ta.
Rồi dời đi.
Sau đó lại quay trở về.
Bầu không khí từng chút một trở nên mập mờ.
“Tiểu thư…”
Lời còn chưa dứt.
Mành cửa đột nhiên bị vén lên.
Ta và Hành Chỉ Uyên đồng thời buông tay.
Mỗi người quay mặt sang một bên.
Hạ Xuân khựng bước.
Dường như nhận ra điều gì đó.
Cúi đầu không dám nhìn thêm.
“Bẩm tiểu thư.”
“Bắt được rồi.”
“Kẻ đứng sau chuyện đ.á.n.h tráo kiệu hoa đã bắt được rồi.”
Hành Chỉ Uyên nghi hoặc quay đầu nhìn ta.
“Chuyện đ.á.n.h tráo kiệu hoa trước đó không phải ngoài ý muốn.”
“Là ta sai người theo dõi Cố Giác.”
“Bây giờ đi báo quan.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tất cả chứng cứ, nhân chứng và vật chứng đều giao cho Kinh Triệu phủ.”
Hắn trầm mặc một lát.
Rồi đứng dậy khoác áo ngoài.
“Đi.”
…
Trong đại đường Kinh Triệu phủ.
Khi Cố Giác bị giải vào.
Sắc mặt hắn đã trắng bệch.
Tên kiệu phu đã quỳ sẵn dưới đất.
Vừa thấy người tới.
Không đợi quan phủ tra hỏi đã liên tục dập đầu.
“Đại nhân!”
“Tiểu nhân khai hết!”
“Chính Cố công t.ử đưa cho tiểu nhân năm mươi lượng bạc, bảo tiểu nhân đổi kiệu hoa của Thẩm tiểu thư sang Cố gia!”
“Ngươi ngậm m.á.u phun người!”
Cố Giác lập tức quay đầu quát lớn.
Tên kiệu phu lại nói:
“Còn một chuyện nữa!”
“Tối qua Cố công t.ử còn muốn g.i.ế.c người diệt khẩu!”
“Nếu không có tật giật mình thì sao hắn lại muốn g.i.ế.c tiểu nhân?”
“Rõ ràng là muốn bịt miệng!”
Cả công đường lập tức chấn động.
“Tối qua canh ba, hắn trèo tường vào nhà tiểu nhân, trong tay còn cầm d.a.o.”
Tên kiệu phu chỉ vào Cố Giác, giọng nói run rẩy.
“Nếu không phải phu nhân phái người canh giữ từ trước, giờ này tiểu nhân đã thành x.á.c c.h.ế.t rồi!”
Ta đứng giữa công đường, chậm rãi lên tiếng:
“Đại nhân.”
“Cố Giác mua chuộc kiệu phu, ý đồ đ.á.n.
h tráo kiệu hoa của mệnh quan triều đình.”
“Hôn sự của Tướng quân là do chính miệng bệ hạ phê chuẩn.”
“Hành động của hắn chính là khi quân.”
Sắc mặt Cố Giác chuyển từ trắng sang xanh.
“Nàng.. nàng nói bậy!”
Kinh Triệu Doãn nhìn về phía ta.
Ta gật đầu.
“Đại nhân.”
“Người của dân nữ tận mắt chứng kiến.”
“Nhân chứng hiện đang chờ bên ngoài phủ.”
Kinh Triệu Doãn đập mạnh kinh đường mộc.
“Cố Giác!”
“Ngươi mua chuộc kiệu phu, mưu đồ lừa gạt hôn sự trước.”
“Lại cầm d.a.o g.i.ế.c người diệt khẩu sau.”
“Ngươi còn gì để nói?”
Hai chân Cố Giác mềm nhũn.
Suýt nữa đứng không vững.
Kinh Triệu Doãn đặt kinh đường mộc xuống.
Giọng nói lạnh hẳn đi.
“Cố Giác.”
“Mua chuộc kiệu phu, đ.á.n.h tráo kiệu hoa, lừa gạt mệnh quan triều đình, đó là tội thứ nhất.”
“Cầm d.a.o g.i.ế.c người, mưu đồ diệt khẩu, đó là tội thứ hai.”
“Hai tội gộp lại.”
“Bản phủ phán ngươi chịu tám mươi trượng.”
Cố Giác lập tức quỳ sụp xuống đất.
“Còn nữa.”
Kinh Triệu Doãn liếc nhìn hắn.
“Ngươi phẩm hạnh bại hoại.”
“Không xứng đọc sách thánh hiền.”
“Bản phủ sẽ dâng tấu lên Lễ Bộ.”
“Tước bỏ công danh tú tài của ngươi.”
“Vĩnh viễn không được tham gia khoa cử.”
Vừa dứt lời.
Cố Giác hoàn toàn suy sụp.
Hắn nằm rạp dưới đất.
Toàn thân run rẩy.
Miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
Không ai nghe rõ.
Ta đứng trên công đường.
Không hề nhìn hắn.
Kiếp trước.
Hắn giẫm lên ta để leo lên địa vị cao sang.
Đời này.
Ngay cả ngưỡng cửa ấy hắn cũng không chạm tới được.
Hắn ngồi bệt dưới đất.
Môi run lẩy bẩy.
Nước mắt giàn giụa.
“Vũ Tình… nàng nghe ta nói…”
Hắn quay đầu lao về phía ta.
“Trước kia là ta khốn nạn.”
“Là ta lòng lang dạ sói.”
“Nàng đối xử với ta tốt như vậy, vậy mà ta lại đem tấm chân tình ấy cho ch.ó ăn.”
Hắn nắm c.h.ặ.t vạt váy ta.
Khớp ngón tay trắng bệch.
“Ta hối hận rồi.”
“Ta hối hận từ lâu rồi.”
“Nàng có biết đêm mơ thấy nàng c.h.ế.t cóng ngoài đường, ta đã khóc đến tỉnh giấc không?”
Ta không nói gì.
“Sau khi nàng rời đi.”
“Mỗi ngày ta đều nhớ nàng.”
Chaporia
Bình Luận (0)