Nhưng lần này, nó nhìn vệt khói đen trên trán Tiểu Linh, chậm rãi lùi lại.
“Tiểu Linh sẽ không bóp cổ chị anh.”
Nụ cười trên mặt Tiểu Linh biến mất.
Ánh mắt nó trở nên âm u.
“Đàn ông nhà họ Diệp đúng là bạc tình.”
“Vừa rồi còn nói thương vợ thương con, chớp mắt đã không nhận người.”
Em trai tôi tái mặt.
Tôi không dám chậm trễ, mở gia phả lật tiếp.
Cuối cùng, ở trang gần cuối, tôi nhìn thấy một hàng chữ nhỏ.
Con gái thứ tư: Lý Chiêu Đệ.
Bên cạnh bị ai đó dùng mực đen gạch mạnh qua.
Nhưng nét chữ vẫn lờ mờ nhìn rõ.
Lý Chiêu Đệ.
Không phải Lý Thắng Chu.
Không phải Lý Thắng Nữ.
Mà là Lý Chiêu Đệ.
Chiêu Đệ.
Gọi em trai.
Cái tên ấy từ khi sinh ra đã không coi cô ta là một con người hoàn chỉnh.
Tôi vừa đọc thầm cái tên đó, Tiểu Linh bỗng hét lên:
“Không được đọc!”
Nó nhào tới như phát điên.
Em trai tôi cuối cùng cũng phản ứng, ôm lấy nó từ phía sau.
“Chị chạy đi!”
Tôi ôm gia phả chạy ra ngoài.
Sau lưng truyền đến tiếng vật lộn dữ dội.
Tiểu Linh gào lên:
“Buông tao ra!”
“Thằng ngu!”
“Mày tưởng tao thật sự muốn sinh con cho mày sao?”
“Nhà họ Diệp chúng mày chỉ là cái ổ để tao chui ra thôi!”
Em trai tôi đau đớn gào:
“Tiểu Linh đâu?”
“Tiểu Linh của tao đâu?”
Tiếng cười của nó vang lên lạnh lẽo.
“Con ngu đó à?”
“Nó đang khóc trong bụng tao.”
“Ngày nào cũng xin tao tha cho con nó.”
“Phiền ch/ết đi được.”
Tôi vừa chạy ra sân vừa gọi điện cho bố.
Điện thoại vừa kết nối, tôi hét lên:
“Bố! Tên thật là Lý Chiêu Đệ!”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng bố thở dốc.
“Con lập tức về nhà.”
“Nhưng A Viễn còn ở đây…”
“Không kịp nữa!”
Bố quát:
“Giờ Tý sắp đến rồi. Nó cố ý giữ con ở đó!”
Tôi nhìn đồng hồ.
Mười một giờ hai mươi bảy phút.
Chỉ còn hơn nửa tiếng.
Tôi cắn răng chạy ra đường lớn.
Đằng sau, em trai tôi lại hét lên.
Tôi quay đầu nhìn.
Tiểu Linh đã thoát khỏi tay nó, đang đứng giữa sân, tóc tai rũ rượi.
Nó nhìn tôi từ xa.
Dưới ánh đèn mờ, khóe miệng nó kéo lên một độ cong kỳ quái.
Sau đó nó chậm rãi đặt tay lên bụng.
Và nói:
“Chị chạy không thoát đâu.”
Tôi không dám nhìn nữa, quay đầu chạy thục mạng.
Đường thôn ban đêm không có xe.
Tôi chạy một đoạn dài mới gặp được một người lái xe ba gác chở hàng.
Tôi gần như quỳ xuống cầu xin ông ta đưa tôi về thôn.
Ông ta thấy mặt tôi trắng bệch, đầu gối còn chảy máu, cuối cùng cũng đồng ý.
Xe ba gác chạy lắc lư trên đường đất.
Gió đêm quất vào mặt đau rát.
Tôi ôm ch/ặt gia phả trong lòng, không ngừng nhìn đồng hồ.
Mười một giờ ba mươi sáu.
Mười một giờ bốn mươi hai.
Mười một giờ năm mươi.
Còn cách nhà tôi một đoạn, xe ba gác bỗng tắt máy.
Người lái xe mắng một câu, xuống kiểm tra.
Tôi run giọng hỏi:
“Sao vậy chú?”
“Không biết nữa, đang chạy bình thường mà.”
Tôi nhìn con đường tối om phía trước, lòng lạnh đi.
Không phải hỏng xe.
Là nó không muốn tôi về.
Tôi nhảy xuống xe, tiếp tục chạy.
Đường về nhà dài hơn tôi tưởng.
Hai bên là ruộng hoang và những bụi cây thấp.
Trăng bị mây che khuất, chỉ còn chút ánh sáng lờ mờ.
Tôi chạy đến mức phổi đau như bị xé rách.
Bỗng phía sau vang lên tiếng bước chân.
Không nhanh không chậm.
Luôn cách tôi một đoạn.
Tôi không dám quay đầu.
Tiếng bước chân ấy đạp lên mặt đường đất ẩm ướt, phát ra âm thanh bẹp bẹp.
Như có ai chân trần chạy theo.
Tôi cắn răng chạy nhanh hơn.
Phía trước đã thấy ánh đèn nhà tôi.
Tôi mừng đến mức suýt khóc.
Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên bên tai:
“Diệp Tử.”
Tôi khựng lại.
Đó là giọng mẹ tôi.
Tôi quay đầu theo bản năng.
Mẹ tôi đứng bên vệ đường, mặc chiếc áo ngủ màu nâu, tóc tai rối bời, mắt đỏ hoe.
“Sao con mới về?”
Tôi ngẩn ra.
“Mẹ? Sao mẹ ở đây?”
Mẹ tôi đi về phía tôi.
“Mẹ ra đón con.”
“Nhanh lên, bố con đi/ên rồi, ông ấy chuẩn bị đốt thứ gì đó trong sân.”
“Ông ấy nói muốn hại cháu nội của mẹ.”
Tôi lùi lại một bước.
Không đúng.
Mẹ tôi không thể xuất hiện ở đây.
Từ nhà tôi đến đây đi bộ ít nhất mười phút, mà mẹ không biết tôi về đường nào.
Quan trọng nhất là…
Mẹ tôi đi chân trần.
Bàn chân dính đầy bùn đen.
Tôi siết ch/ặt gia phả, quay đầu bỏ chạy.
Giọng mẹ tôi lập tức thay đổi.
“Diệp Tử.”
“Sao con không thương mẹ?”
“Con muốn nhìn mẹ mất cháu nội sao?”
Tôi bịt tai lại, vừa chạy vừa khóc.
“Mẹ tôi sẽ không nói vậy!”
“Con gái ngoan.”
Giọng phía sau trở nên khàn đặc.
“Mở gia phả ra xem lại đi.”
“Biết đâu con nhìn nhầm tên rồi.”
Tôi không đáp.
“Chiêu Đệ không phải tên tao.”
“Thật đấy.”
“Con bị bà già kia lừa rồi.”
“Đốt sai tên, bố con sẽ ch/ết.”
Tôi cắn môi đến bật máu.
Không nghe.
Không tin.
Chỉ còn mấy bước nữa.
Tôi lao vào cổng nhà.
Trong sân, bố tôi đã bày xong bàn gỗ.
Trên bàn đặt một bát nước đen, ba nén nhang, một con dao nhỏ, giấy vàng và sợi dây đỏ treo đồng xu.
Mẹ tôi thật sự đang đứng bên cạnh khóc.
Vừa nhìn thấy tôi, bà lập tức nhào tới.
“Diệp Tử, con về rồi.”
Tôi nhìn chân mẹ.
Bà mang dép.
Tôi thở phào, suýt ngã xuống đất.
Bố nhận lấy gia phả từ tay tôi.
“Mấy giờ rồi?”
Tôi nhìn điện thoại.
Mười một giờ năm mươi tám.
Chỉ còn hai phút.
Bố mở gia phả, nhìn thấy cái tên bị gạch đen, lập tức cắn đầu ngón tay, dùng máu viết ba chữ “Lý Chiêu Đệ” lên giấy vàng.
Chaporia
Bình Luận (0)