Mẹ tôi thấy vậy liền hoảng sợ.
“Ông làm gì thế? Ông còn muốn nháo đến bao giờ?”
Bố không để ý bà.
Ông châm lửa.
Giấy vàng vừa bén lửa, ngoài cổng bỗng vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
“Bố!”
Là em trai tôi.
“Bố mở cửa!”
“Tiểu Linh sắp không xong rồi!”
“Mẹ! Chị! Cứu cô ấy với!”
Mẹ tôi nghe thấy tiếng em trai, lập tức muốn chạy ra mở cửa.
Bố hét:
“Không được mở!”
Mẹ tôi khóc:
“Nó là con trai ông!”
“Bên ngoài không phải nó!”
Lửa trên giấy vàng cháy rất chậm.
Rõ ràng giấy mỏng như vậy, vậy mà ngọn lửa cứ lập lòe mãi không chịu nuốt hết ba chữ kia.
Tiếng đập cửa càng lúc càng mạnh.
Giọng em trai tôi chuyển sang khóc lóc:
“Chị ơi, cứu em với.”
“Nó muốn gi/ết em.”
“Chị mở cửa đi.”
Tôi đứng chết lặng.
Tôi biết có thể bên ngoài không phải em trai.
Nhưng nếu thật sự là nó thì sao?
Nếu em trai tôi thật sự đang bị Tiểu Linh hại thì sao?
Mẹ tôi không chịu nổi nữa, vùng khỏi tay tôi.
“Đó là A Viễn! Tôi không thể bỏ mặc con tôi!”
Bà lao về phía cổng.
Tôi ôm ch/ặt bà từ phía sau.
“Mẹ! Đừng mở!”
Mẹ tôi tát tôi một cái.
Cái tát rất mạnh.
Tai tôi ù đi.
“Đó là em con!”
Tôi cắn răng ôm bà không buông.
“Mẹ, tin bố một lần đi!”
Bên ngoài, tiếng em trai tôi đột nhiên im bặt.
Ngay sau đó là tiếng Tiểu Linh vang lên.
Rất nhẹ.
Rất gần.
Như thể nó đang dán mặt vào khe cửa.
“Chị Diệp Tử.”
“Chị giỏi thật.”
“Chị không cứu em trai mình à?”
Tôi run lên.
Bố cầm bát nước đen hắt thẳng lên giấy vàng.
Lạ thay, giấy không tắt.
Ngược lại, lửa bùng lên xanh lét.
Ba chữ Lý Chiêu Đệ trên giấy như sống dậy, vặn vẹo trong ngọn lửa.
Ngoài cửa vang lên một tiếng hét thảm.
Không phải tiếng Tiểu Linh.
Mà là tiếng của rất nhiều người cùng hét lên.
Già có, trẻ có, nam có, nữ có.
Tôi bịt tai lại.
Mẹ tôi sợ đến ngã ngồi xuống đất.
Bố cầm sợi dây đỏ, ném thẳng vào ngọn lửa.
Ba đồng xu nổ lách tách.
Tóc bạc cháy khét.
Bố nhắm mắt, lớn tiếng quát:
“Lý Chiêu Đệ!”
“Người sống không nợ mày!”
“Người ch/ết cũng không nhận mày!”
“Đường nào đến thì cút về đường đó!”
Cánh cổng gỗ rung lên bần bật.
Một bàn tay trắng bệch thò qua khe cửa.
Bàn tay ấy nhỏ nhắn, mềm mại, là tay của Tiểu Linh.
Nhưng móng tay lại dài đến kỳ dị, cào lên mặt gỗ phát ra âm thanh chói tai.
“Không nợ tao?”
Giọng nó vang lên đầy oán độc.
“Không ai nợ tao?”
“Cha mẹ sinh tao ra chỉ để gọi em trai.”
“Chị gái nhìn tao bị bán.”
“Nhà chồng đánh tao.”
“Bảy người kia ngày nào cũng bắt tao quỳ, bắt tao ăn cơm thừa, bắt tao sinh con trai cho chúng.”
“Không ai nợ tao?”
Ngọn lửa xanh rung dữ dội.
Bố nghiến răng:
“Vậy mày đi tìm kẻ nợ mày.”
“Đừng tìm nhà tao.”
Bên ngoài im lặng một giây.
Sau đó nó cười.
“Nhưng nhà ông có người mời tao mà.”
Tôi biết nó đang nói tôi.
Mặt tôi trắng bệch.
Bố nhìn tôi một cái, rồi cầm con dao nhỏ trên bàn lên.
Ông cứa vào lòng bàn tay mình.
Máu chảy xuống bát nước đen.
“Bố!”
Tôi hét lên.
Bố không nhìn tôi.
Ông dùng máu trong bát viết thêm một hàng chữ lên tờ giấy vàng thứ hai.
Tôi nhìn rõ.
Đó là tên bố tôi.
Diệp Trường Sơn.
Tôi lập tức hiểu ra.
“Bố, bố làm gì vậy?”
Bố bình tĩnh nói:
“Người nhà họ Diệp mời nhầm, thì người nhà họ Diệp tiễn.”
“Không được!”
Tôi lao tới giật tờ giấy, nhưng bố đẩy tôi ra.
Ông nhìn tôi, lần đầu tiên trong đêm đó, ánh mắt dịu xuống.
“Diệp Tử.”
“Nhớ kỹ chuyện hôm nay.”
“Không phải chuyện nào con cũng có thể dùng một câu nói dối để lấp qua.”
“Người sống phải chịu trách nhiệm với lời mình nói.”
Nói xong, ông ném tờ giấy có tên mình vào lửa.
Ngọn lửa xanh lập tức chuyển sang đỏ sẫm.
Ngoài cửa, Tiểu Linh thét lên:
“Ông dám!”
Cánh cổng bật tung.
Gió lạnh cuốn vào sân.
Tiểu Linh đứng ngoài cửa.
Không.
Là thân thể của Tiểu Linh.
Nó mặc váy ngủ trắng dính máu, tóc dài phủ xuống vai, bụng dưới loang một mảng đỏ thẫm.
Em trai tôi nằm ngất bên cạnh nó, không rõ sống ch/ết.
Mẹ tôi hét lên, định lao ra nhưng bị tôi giữ lại.
Tiểu Linh bước vào sân.
Mỗi bước nó đi, ngọn lửa trên bàn lại thấp xuống một chút.
Bố đứng trước bàn, lưng thẳng tắp.
Tôi chưa từng thấy ông như vậy.
Bình thường bố tôi là người đàn ông ít nói, quanh năm chỉ biết làm ruộng, trong nhà có chuyện gì cũng nhường mẹ.
Nhưng giờ phút này, ông giống như một cánh cửa cũ kỹ chắn trước cả nhà.
Cũ kỹ, nứt nẻ, nhưng không chịu đổ.
Tiểu Linh nhìn bố, nghiến răng cười.
“Ông muốn đổi mạng?”
Bố nói:
“Mạng tao không đáng tiền.”
“Nhưng muốn vào nhà họ Diệp, phải bước qua tao trước.”
Tiểu Linh bỗng lao tới.
Tốc độ nhanh đến mức tôi chỉ kịp thấy một bóng trắng.
Bố cầm bát máu hắt thẳng vào mặt nó.
Tiểu Linh rú lên, ngã lăn xuống đất.
Tôi thấy trên mặt nó hiện ra một gương mặt khác.
Một gương mặt phụ nữ rất gầy.
Má hóp sâu, mắt trũng xuống, khóe miệng kéo dài gần đến mang tai.
Gương mặt ấy chồng lên mặt Tiểu Linh, lúc rõ lúc mờ.
Mẹ tôi sợ đến không phát ra tiếng.
Bố cầm tờ giấy vàng cuối cùng, đặt lên trán Tiểu Linh.
Ông quát:
“Lý Chiêu Đệ, nhận tên!”
Gương mặt phụ nữ kia lập tức méo mó.
“Không!”
“Ta không tên đó!”
“Ta là Lý Thắng Chu!”
“Ta thắng rồi!”
“Ta đã thắng rồi!”
Bố ấn mạnh giấy vàng xuống.
“Chiêu Đệ là tên mày khi sinh ra.”
Chaporia
Bình Luận (0)