Cũng chẳng ai quan tâm.
“Diễn Chi.”
Tôi khẽ gọi.
Nó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt dừng lại trên người tôi.
“Nếu sau này con còn muốn bỏ đi.”
Tôi nhìn nó.
Nghiêm túc nói:
“Nhất định phải dẫn dì theo cùng.”
Nó sững người.
Ngay sau đó.
Khóe môi từ từ cong lên.
Đôi mắt cũng cong thành hình trăng khuyết.
Một nụ cười thật sự.
Một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy dáng vẻ mà một đứa trẻ mười tuổi nên có.
“Vâng.”
Nó gật đầu.
Sau đó đưa ngón út ra.
“Móc ngoéo.”
Tôi cũng đưa ngón út của mình tới.
Móc vào ngón tay bé xíu của nó.
Tay nó nhỏ.
Lạnh.
Nhưng lúc móc ngoéo lại dùng sức vô cùng.
Giống như sợ lời hứa này sẽ lặng lẽ biến mất.
“Móc ngoéo treo cổ.”
“Một trăm năm không được thay đổi.”
Nó nói từng chữ một.
Nghiêm túc như đang tuyên thệ.
Tôi siết nhẹ ngón tay nó.
Âm thầm thề trong lòng.
Một trăm năm không được thay đổi.
Chương 4
Đêm đầu tiên chuyển tới căn nhà nhỏ phía đông.
Diễn Chi mất ngủ.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì quá phấn khích.
Nó đi tới đi lui trong căn phòng thuộc về riêng mình.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Tràn đầy vui vẻ.
Đầu tiên.
Nó đưa tay vuốt nhẹ mặt tủ đầu giường.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt qua lớp gỗ bóng loáng.
Như muốn xác nhận tất cả đều là thật.
Sau đó.
Nó đi tới trước bàn học.
Cẩn thận vuốt ve mặt bàn.
Ánh mắt đầy mới lạ.
Cuối cùng.
Nó đứng trước tủ quần áo.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm cửa tủ.
Giống như đang nắm lấy hạnh phúc thuộc về riêng mình.
“Dì ơi.”
“Đây thật sự là phòng của con sao?”
Nó mở to mắt.
Vẻ mặt đầy mong đợi.
“Là của con.”
Tôi mỉm cười đáp.
Nhìn dáng vẻ vui sướng của nó.
Lòng tôi cũng vui lây.
“Con có thể để đồ tùy ý không?”
Nó hỏi tiếp.
Trong giọng nói vẫn mang theo sự cẩn thận quen thuộc.
“Có thể.”
Tôi gật đầu.
“Truyện tranh cũng được đặt lên giá sách sao?”
Đôi mắt nó sáng rực.
“Được.”
“Còn phải đặt ở chỗ dễ thấy nhất.”
Tôi bật cười.
Nó cũng cười theo.
Lần này.
Nụ cười kéo dài khoảng ba giây.
Khóe môi cong lên.
Đôi mắt híp lại.
Tràn đầy vui vẻ.
Đối với những đứa trẻ bình thường.
Ba giây cười chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng với Diễn Chi.
Ba giây ấy có ý nghĩa vô cùng lớn.
Căn nhà nhỏ phía đông là một biệt thự hai tầng tinh xảo.
Nằm tách biệt khỏi tòa nhà chính.
Trước đây vốn dùng để tiếp đãi khách.
Tôi cố ý cho người dọn dẹp suốt ba ngày.
Tầng một được cải tạo thành phòng khách rộng rãi và nhà bếp ấm cúng.
Tầng hai chia thành ba phòng.
Một phòng của Diễn Chi.
Một phòng của tôi.
Còn một phòng làm thư phòng.
Cố Tư Niên cho người đưa tới rất nhiều đồ nội thất và thiết bị điện mới.
Tất cả đều còn nguyên niêm phong.
Người giao hàng cung kính nói:
“Tiên sinh dặn thiếu phu nhân cứ tùy ý sắp xếp.”
“Không cần báo lại.”
Tôi âm thầm suy nghĩ.
Đây là thiện ý của Cố Tư Niên.
Hay là một kiểu nhượng bộ với lão phu nhân?
Biết đâu anh chỉ muốn đẩy tôi tới phía đông.
Để mắt không thấy thì lòng không phiền.
Nhưng điều đó vừa đúng ý tôi.
Tôi rất muốn cách xa lão phu nhân.
Có một không gian tương đối độc lập.
Để tôi và Diễn Chi được thở một hơi.
Ngày thứ ba chuyển tới nhà phía đông.
Sự phản công của lão phu nhân lặng lẽ bắt đầu.
Đầu tiên là cắt nguồn cung cấp bữa ăn.
Trước đây.
Ba bữa trong nhà họ Cố đều được chuẩn bị ở bếp chính.
Sau đó người giúp việc sẽ mang tới từng nơi.
Quản gia Chu gọi điện cho tôi.
Khó xử nói:
“Lão phu nhân cho rằng nhà phía đông quá xa.”
“Mang đồ ăn qua sẽ nguội.”
“Bảo bên đó tự giải quyết.”
Nhưng căn nhà nhỏ vốn không có nhà bếp hoàn chỉnh.
Trước đây dùng làm phòng khách.
Chỉ có một góc trà nước nhỏ.
Ngoài ấm đun nước điện.
Ngay cả bếp nấu cũng không có.
Tiếp theo.
Nhân viên dọn dẹp bị rút đi.
Quản gia Chu bất lực giải thích:
“Nhân lực không đủ.”
“Nhà phía đông phải tự dọn dẹp.”
Sau đó.
Mạng internet cũng bị cắt.
Bộ phận kỹ thuật nói đường truyền gặp sự cố.
Ít nhất phải một tuần mới sửa xong.
Những chuyện này thoạt nhìn đều rất nhỏ.
Nhưng lại giống như một tấm lưới vô hình.
Từng chút từng chút siết chặt quanh tôi.
Không có cơm ăn.
Tôi có thể tự nấu.
Không có người dọn dẹp.
Tôi tự quét dọn.
Không có internet.
Tôi dùng điện thoại phát wifi.
Tôi biết rất rõ.
Lão phu nhân làm vậy không phải để ép tôi không sống nổi.
Mà là muốn nhắc nhở tôi.
Trong ngôi nhà này.
Người quyết định vẫn là bà ta.
Sáng ngày thứ tư chuyển tới nhà phía đông.
Diễn Chi cũng cảm nhận được điều gì đó không ổn.
Tôi đi tới góc trà nước hâm nóng sữa cho nó.
Mở tủ lạnh ra.
Mới phát hiện bánh mì để trong đó từ tối qua đã không thể ăn được nữa.
Tôi cúi xuống kiểm tra.
Không phải có người lấy mất bánh mì.
Mà là tủ lạnh bị hỏng hệ thống làm lạnh.
Toàn bộ bánh mì phủ đầy sương trắng.
Cứng như gạch đá.
“Dì ơi.”
“Có chuyện gì vậy?”
Diễn Chi đứng ở cửa.
Tò mò hỏi.
Nó đang mặc bộ đồ ngủ màu xanh tôi mới mua.
Chaporia
Bình Luận (0)