Chỉ ở nơi này.
Tôi vẫn là Ninh Ninh.
Mẹ kéo tôi ngồi xuống ghế.
“Đi đường có mệt không?”
“Không mệt.”
“Có đói không?”
“Cũng không.”
“Con lại gầy đi rồi.”
Tôi bật cười.
“Mẹ, câu này lần nào mẹ cũng nói.”
“Vì lần nào con về mẹ cũng thấy con gầy.”
Bà vừa nói vừa gắp thức ăn vào bát tôi.
Không lâu sau.
Anh trai tôi cũng bước xuống.
Thẩm Nghiễn kéo ghế ngồi xuống.
“Ba đâu?”
Mẹ liếc nhìn cầu thang.
“Đang thay quần áo.”
Thẩm Nghiễn cười nhạt.
“Ông ấy thay từ nửa tiếng trước rồi.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Đúng lúc đó.
Tiếng bước chân vang lên.
Cha tôi từ trên lầu đi xuống.
Người đàn ông từng khiến cả giới đầu tư Giang Thành nể sợ lúc này mặc bộ đồ ở nhà rất bình thường.
Nhìn thấy tôi.
Ông khựng lại một chút.
Tôi cũng khựng lại.
Không ai mở lời trước.
Cuối cùng vẫn là mẹ phá vỡ sự im lặng.
“Đứng đó làm gì?”
“Con gái về ăn cơm mà như họp hội đồng quản trị.”
Cha tôi ho khẽ một tiếng.
Sau đó kéo ghế ngồi xuống.
“Ăn cơm đi.”
Một câu rất đơn giản.
Nhưng không hiểu sao.
Tôi lại thấy sống mũi hơi cay.
Bữa cơm bắt đầu trong bầu không khí kỳ lạ.
Mẹ liên tục gắp thức ăn.
Anh trai thỉnh thoảng kể vài chuyện trong công ty.
Cha tôi hầu như không nói gì.
Nhưng mỗi lần tôi định gắp món nào.
Đĩa thức ăn ấy đều được xoay tới trước mặt tôi trước một bước.
Tôi biết.
Ông đang để ý.
Chỉ là không biết phải nói thế nào.
Đang ăn.
Ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở chiếc ghế bên cạnh.
Đó là vị trí của tôi.
Chiếc ghế gỗ màu nâu sẫm.
Mặt ghế hơi cũ.
Vẫn là chiếc ghế tôi thường ngồi từ thời trung học.
Tôi nhìn một lúc rồi hỏi:
“Chiếc ghế này vẫn chưa đổi sao?”
Mẹ cười.
“Đổi làm gì?”
“Từ trước tới giờ vốn là chỗ của con.”
Tôi hơi ngẩn người.
Anh trai đặt đũa xuống.
“Ninh Ninh.”
“Hửm?”
“Em biết không?”
“Biết gì?”
Anh nhìn chiếc ghế bên cạnh tôi.
“Suốt bảy năm qua.”
“Không ai được ngồi vị trí này.”
Tôi khựng lại.
Mẹ lập tức lườm anh ấy.
“Ăn cơm của con đi.”
Nhưng Thẩm Nghiễn vẫn tiếp tục.
“Mỗi lần họp mặt gia đình.”
“Mỗi lần ăn cơm.”
“Mỗi lần sinh nhật.”
“Ba đều bảo giữ nguyên chỗ này.”
Tôi quay đầu nhìn cha.
Ông cúi đầu ăn cơm.
Giống như không nghe thấy.
Mẹ khẽ thở dài.
“Nó nói đúng.”
Bà gắp thêm một miếng cá vào bát tôi.
Giọng nói rất nhẹ.
“Mỗi năm sinh nhật con.”
“Ba con đều bảo người làm chuẩn bị thêm một bộ bát đũa.
”
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay.
Mẹ tiếp tục:
“Ban đầu mọi người đều nghĩ con sẽ về.”
“Năm thứ nhất không về.”
“Năm thứ hai cũng không về.”
“Năm thứ ba vẫn không về.”
“Nhưng bộ bát đũa ấy vẫn luôn được chuẩn bị.”
Không khí trên bàn ăn bỗng yên tĩnh.
Thẩm Nghiễn nhìn tôi.
Không nói gì thêm.
Cha tôi vẫn cúi đầu.
Rất lâu sau mới lên tiếng.
“Ăn cơm thì ăn cơm.”
“Nói mấy chuyện đó làm gì.”
Mẹ lập tức bật cười.
“Được.”
“Không nói.”
Nhưng tôi nhìn thấy.
Đôi đũa trong tay cha đã dừng lại từ rất lâu.
Bữa cơm kết thúc lúc gần chín giờ.
Mẹ kéo tôi ra phòng khách ăn trái cây.
Anh trai nhận điện thoại rồi đi xử lý công việc.
Cha tôi cũng lên lầu.
Mọi thứ giống như một buổi tối rất bình thường.
Nhưng tôi biết.
Bữa cơm này.
Là bữa cơm đầu tiên thực sự của gia đình chúng tôi sau bảy năm.
Khoảng chín giờ rưỡi.
Tôi chuẩn bị về.
Mẹ giữ tôi lại.
“Đã muộn rồi.”
“Ở lại một đêm đi.”
Tôi suy nghĩ vài giây rồi gật đầu.
“Được.”
Căn phòng cũ của tôi vẫn được giữ nguyên.
Từ màu rèm cửa.
Đến giá sách.
Thậm chí cả mấy cuốn giáo trình đại học cũng còn nguyên vị trí cũ.
Tôi đi dọc hành lang tầng hai.
Đang định trở về phòng.
Thì nhìn thấy cửa phòng làm việc của cha vẫn còn mở.
Ánh đèn bên trong chưa tắt.
Tôi do dự một chút.
Sau đó bước tới.
Cửa không khóa.
Tôi chỉ định nhìn qua rồi đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt lướt vào bên trong.
Tôi bất động.
Trên bức tường đối diện bàn làm việc.
Không phải tranh thư pháp.
Không phải chứng nhận danh dự.
Mà là hàng chục bức ảnh được đóng khung cẩn thận.
Có ảnh tôi nhận bằng khen năm đầu vào Hoa Nhạc.
Có ảnh tôi phát biểu trong hội nghị đầu tư năm thứ ba.
Có ảnh bài báo viết về thương vụ thành công năm thứ năm.
Có ảnh chụp màn hình bài phân tích tài chính tôi từng đăng.
Thậm chí còn có cả tấm ảnh tôi đứng ở bãi đỗ xe lúc nửa đêm sau khi tăng ca.
Tôi chậm rãi bước vào.
Nhìn từng tấm một.
Thời gian ghi bên dưới.
Năm thứ nhất.
Năm thứ hai.
Năm thứ ba.
…
Cho đến tận năm nay.
Suốt bảy năm.
Không thiếu một năm nào.
Bỗng nhiên.
Tôi nghe thấy giọng nói phía sau.
“Ba con cứ mỗi lần thấy tin tức về con là lại mang về.”
Tôi quay đầu.
Mẹ đang đứng ở cửa.
Bà nhìn những khung ảnh trên tường rồi cười.
“Ban đầu chỉ có một tấm.”
“Sau đó thành hai tấm.”
“Rồi thành cả một bức tường.”
Tôi nhìn về phía bức tường ấy.
Trong lòng giống như có thứ gì đó khẽ rung lên.
Chaporia
Bình Luận (0)