Bảy năm qua.

Tôi luôn nghĩ mình đang một mình bước về phía trước.

Nhưng hóa ra.

Ở phía sau.

Vẫn luôn có người đứng đó.

Nhìn theo tôi từng bước một.

Tôi đứng trước bức tường ảnh trong phòng làm việc của cha rất lâu.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, từng khung ảnh được lau chùi sạch sẽ, không có một hạt bụi. Có tấm ảnh tôi còn nhớ rõ ngày chụp, có tấm tôi thậm chí không biết đã bị ai chụp lại.

Tấm đầu tiên là năm tôi vừa vào Hoa Nhạc.

Khi đó tôi vẫn còn là chuyên viên kiểm soát rủi ro cấp thấp nhất, ngày nào cũng ôm tài liệu chạy giữa các phòng ban, bị cấp trên bắt sửa báo cáo đến nửa đêm cũng không dám cãi. Trong ảnh, tôi mặc áo sơ mi trắng, đứng ở góc sau cùng của một buổi họp tổng kết. Người khác cười rất tươi, chỉ có tôi cúi đầu nhìn tài liệu trong tay.

Dưới khung ảnh có một dòng chữ nhỏ.

“Năm thứ nhất, dự án Mậu Thành.”

Tôi đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính.

Sau đó là tấm ảnh năm thứ hai.

Một bài báo nội bộ của Hoa Nhạc viết về tổ dự án vừa hoàn thành thẩm định một thương vụ phức tạp. Tên tôi xuất hiện ở dòng cuối cùng, chỉ là một cái tên rất nhỏ trong danh sách thành viên hỗ trợ. Nhưng cha vẫn cắt bài báo ấy ra, đóng khung lại.

Năm thứ ba.

Tôi lần đầu tiên được bổ nhiệm làm quản lý dự án.

Năm thứ tư.

Tôi phát biểu trong hội nghị ngành với tư cách đại diện Hoa Nhạc.

Năm thứ năm.

Tôi dẫn đội xử lý một thương vụ mà trước đó ba bộ phận đều không dám nhận.

Năm thứ sáu.

Tôi chính thức trở thành Giám đốc Kiểm soát rủi ro.

Năm thứ bảy.

Là tấm ảnh tôi đứng dưới tòa nhà Hoa Nhạc vào buổi sáng cuối tuần, ôm thùng giấy rời đi.

Tôi nhìn tấm ảnh cuối cùng ấy, cổ họng bỗng nghẹn lại.

Hôm đó tôi cứ nghĩ mình rời khỏi nơi đã bạc đãi mình suốt bảy năm trong im lặng.

Không ngờ phía sau vẫn có người nhìn thấy.

Tôi quay đầu hỏi mẹ:

“Ai chụp tấm này?”

Mẹ thở dài.

“Người của ba con.”

Tôi im lặng.

Mẹ bước vào phòng, đứng bên cạnh tôi.

“Con đừng trách ông ấy.”

“Con không trách.”

Tôi nói rất khẽ.

Chỉ là tôi không biết nên cảm thấy thế nào.

Suốt bảy năm qua, tôi luôn nghĩ cha không hiểu mình.

Tôi nghĩ ông chỉ muốn tôi quay về Thịnh Ninh, ngồi vào vị trí mà ông đã sắp xếp sẵn, trở thành một người thừa kế đúng chuẩn, sống trong ánh mắt ngưỡng mộ và nghi ngờ của người khác.

Vì vậy tôi rời nhà.

Tôi muốn chứng minh rằng mình không cần họ Thẩm cũng có thể đứng vững.

Tôi muốn mọi thành tích của mình không dính dáng đến gia đình.

Tôi muốn khi người khác nhắc tới Thẩm Nhược Ninh, họ nhớ tới năng lực của tôi, không phải nhớ tới cha tôi là ai.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ.

Trong lúc tôi cố gắng cắt đứt mọi liên hệ với nhà họ Thẩm, cha lại âm thầm lưu giữ từng dấu vết trưởng thành của tôi.

Cửa phòng làm việc vang lên tiếng bước chân.

Thẩm Nghiễn đi vào.

Anh nhìn tôi, sau đó nhìn bức tường ảnh.

“Cuối cùng em cũng thấy rồi.”

Tôi không quay đầu.

“Anh biết từ lâu?”

“Ừ.”

“Vậy sao không nói với em?”

Anh dựa vào cạnh bàn, giọng rất bình tĩnh.

“Em của bảy năm trước, nghe được sao?”

Tôi không phản bác.

Bảy năm trước, tôi quá kiêu ngạo.

Cũng quá cố chấp.

Khi đó chỉ cần cha nói một câu “về nhà đi”, tôi sẽ lập tức cảm thấy ông xem thường mình.

Chỉ cần mẹ hỏi một câu “có mệt không”, tôi cũng sẽ cảm thấy bà muốn khuyên tôi bỏ cuộc.

Vì vậy tôi ít về nhà.

Ít gọi điện.

Ít trả lời tin nhắn.

Tôi dùng bận rộn để làm lý do, nhưng thật ra là dùng bận rộn để dựng lên một bức tường.

Thẩm Nghiễn đi tới bên cạnh tôi.

“Em còn nhớ năm đầu tiên em vào Hoa Nhạc không?”

“Nhớ.”

“Sau dự án Mậu Thành, em tăng ca ba đêm liền rồi ngất trong văn phòng.”

Tôi khựng lại.

Chuyện đó tôi gần như đã quên.

Khi đó tôi mới vào nghề, muốn chứng minh bản thân, việc gì cũng nhận, báo cáo nào cũng sửa đến tận cùng. Đêm cuối cùng, tôi vừa gửi xong bản thẩm định cuối thì trước mắt tối sầm.

Tỉnh lại đã ở bệnh viện.

Tôi nhớ người đưa tôi vào viện là đồng nghiệp trong tổ.

Tôi cũng nhớ mình chỉ nằm truyền dịch vài tiếng rồi lập tức quay lại công ty.

Thẩm Nghiễn nhìn tôi.

“Đêm đó, ba cũng tới bệnh viện.”

Tôi ngẩng đầu.

“Ba tới?”

“Ừ.”

Anh nói.

“Ông lái xe tới rất nhanh, nhưng không bước vào phòng bệnh.”

Tôi nhìn anh, nhất thời không nói được gì.

Thẩm Nghiễn tiếp tục:

“Ông đứng ngoài hành lang rất lâu. Bác sĩ nói em chỉ là kiệt sức, không nguy hiểm đến tính mạng, ông mới rời đi.”

“Tại sao…”

Tôi muốn hỏi tại sao ông không vào.

Nhưng hỏi được một nửa lại dừng lại.

Thật ra tôi biết đáp án.

Nếu khi đó cha bước vào.

Tôi nhất định sẽ nghĩ ông đến bắt tôi về.

Tôi sẽ dựng gai lên.

Sẽ nói những lời khó nghe.

Sẽ cố chấp chứng minh mình không cần ông.

Thẩm Nghiễn nói:

“Hôm đó ba ngồi trong xe cả đêm.”

“Anh đi theo?”

“Ừ.”

“Ông nói gì?”

Thẩm Nghiễn im lặng một lát.

Sau đó mới thấp giọng đáp:

“Ông nói, con bé quá giống ta.”

Tôi siết chặt đầu ngón tay.

“Ông còn nói…”

Thẩm Nghiễn nhìn tôi.

“Nếu ép nó quay về, nó sẽ hận ta cả đời.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...