Cả phòng làm việc bỗng yên tĩnh đến lạ.

Tôi cúi đầu.

Rất lâu không lên tiếng.

Trước kia, tôi luôn cho rằng cha không giữ tôi lại là vì ông thất vọng về tôi.

Thậm chí có một khoảng thời gian rất dài, tôi cố tình không nhận điện thoại của ông, chính là muốn xem ông có nổi giận hay không, có đến Hoa Nhạc kéo tôi về hay không.

Nhưng ông không làm gì cả.

Ông chỉ đứng rất xa.

Xa đến mức tôi tưởng mình thật sự chỉ có một mình.

Mẹ đứng bên cạnh, nhẹ nhàng lau khóe mắt.

“Ba con là người như vậy.”

“Ông ấy cả đời này không biết nói lời dễ nghe.”

“Khi lo cho con thì chỉ biết sai người nhìn từ xa.”

“Khi nhớ con thì chỉ biết bảo người làm chuẩn bị thêm bát đũa.”

“Khi tự hào về con thì cũng chỉ biết lén đóng khung ảnh treo trong phòng làm việc.”

Tôi nhìn những khung ảnh kia.

Bỗng nhiên cảm thấy bảy năm mình tự cho là cô độc kia, thật ra không hề trống rỗng như tôi nghĩ.

Chỉ là tình yêu của cha quá vụng về.

Vụng về đến mức nếu tôi không quay đầu, cả đời này có lẽ cũng không nhìn thấy.

Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng ho khẽ.

Cha tôi đứng ở cửa từ lúc nào.

Trên người ông vẫn mặc bộ đồ ở nhà.

Có lẽ ông vừa định vào phòng làm việc, không ngờ lại nhìn thấy chúng tôi đều ở đây.

Ánh mắt tôi và ông chạm nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều không biết nên nói gì.

Cuối cùng, cha tôi nhìn sang Thẩm Nghiễn.

“Muộn rồi còn không đi ngủ?”

Thẩm Nghiễn rất thức thời.

“Con đi ngay.”

Mẹ cũng kéo tay anh.

“Đi thôi, đi thôi.”

Chỉ còn lại tôi và cha trong phòng làm việc.

Ông bước vào, đi đến bên bàn, có vẻ muốn lấy tài liệu gì đó.

Tôi đứng trước bức tường ảnh, nhìn bóng lưng ông.

Rất lâu sau, tôi mới gọi:

“Ba.”

Động tác của ông dừng lại.

“Ừ.”

Tôi muốn nói rất nhiều.

Muốn hỏi ông vì sao không nói.

Muốn hỏi ông những năm này có phải rất thất vọng về tôi không.

Muốn nói xin lỗi vì đã lâu không về nhà.

Nhưng lời đến bên miệng, cuối cùng chỉ còn một câu rất nhẹ:

“Những ảnh này… ba lưu hết sao?”

Cha tôi không quay đầu.

Giọng ông vẫn cứng như cũ.

“Tiện tay thôi.”

Tôi nhìn cả bức tường ảnh phía sau lưng ông.

Tiện tay.

Suốt bảy năm.

Tiện tay đến mức không thiếu một lần thăng chức nào.

Không thiếu một dự án nào.

Không thiếu cả ngày tôi ôm thùng giấy rời khỏi Hoa Nhạc.

Tôi cúi đầu cười.

“Vâng.”

Cha tôi mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ.

Có lẽ vì quá vội, vài tập tài liệu bên cạnh bị kéo lệch ra.

Một bìa hồ sơ màu xám rơi xuống đất.

Tôi cúi người nhặt lên theo bản năng.

Nhưng ngay khi nhìn thấy dòng chữ trên bìa, tay tôi bỗng khựng lại.

Trên đó viết rõ ràng:

“Hoa Nhạc Capital.”

Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ hơn.

“Hồ sơ rà soát đầu tư, bảy năm trước.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cha.

“Ba.”

“Vì sao trong phòng làm việc của ba lại có hồ sơ của Hoa Nhạc?”

Ánh mắt tôi dừng lại trên tập hồ sơ màu xám.

“Hoa Nhạc Capital.”

Dòng chữ ấy giống như một chiếc chìa khóa, đột nhiên mở ra một cánh cửa mà suốt bảy năm qua tôi chưa từng biết tới.

Cha tôi nhìn tập hồ sơ trong tay tôi, im lặng vài giây.

Sau đó ông kéo ghế ngồi xuống.

Lần này, ông không nói “đó là chuyện của người lớn”, cũng không bảo tôi đừng hỏi nữa.

Ông chỉ khẽ thở dài.

“Có vài chuyện.”

“Cũng đến lúc con nên biết rồi.”

Tôi ngồi xuống đối diện ông.

Tập hồ sơ vẫn nằm trên bàn.

Nhìn độ cũ của bìa giấy, rõ ràng đã được lưu giữ rất nhiều năm.

Cha tôi mở hồ sơ ra.

Trang đầu tiên là báo cáo đánh giá đầu tư.

Thời gian.

Bảy năm trước.

Đúng năm tôi tốt nghiệp.

Tôi nhìn lướt qua vài dòng đầu tiên, đồng tử hơi co lại.

Bên góc trái có đóng dấu nội bộ của Thịnh Ninh Capital.

Phía trên ghi rất rõ:

“Dự án đề xuất đầu tư chiến lược.”

“Tên doanh nghiệp: Hoa Nhạc Capital.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cha.

“Thịnh Ninh từng muốn đầu tư vào Hoa Nhạc?”

Ông gật đầu.

“Không chỉ là đầu tư.”

“Thời điểm đó, hội đồng quản trị đã gần như thông qua.”

Tôi hơi bất ngờ.

Trong ký ức của tôi.

Bảy năm trước, Hoa Nhạc chỉ mới bắt đầu bước vào giai đoạn tăng trưởng nhanh.

Tuy có tiềm năng.

Nhưng hoàn toàn chưa đủ tư cách để lọt vào danh sách những dự án trọng điểm của Thịnh Ninh.

Cha tôi lật sang trang tiếp theo.

“Triệu Đức Xương rất giỏi.”

“Cũng rất biết tạo hình ảnh.”

“Những năm đó, ông ta gần như xuất hiện trong mọi hội nghị đầu tư lớn.”

“Khả năng diễn thuyết rất tốt.”

“Thành tích trên giấy tờ cũng rất đẹp.”

Tôi nhìn bản báo cáo.

Đúng là như vậy.

Nếu chỉ nhìn số liệu.

Hoa Nhạc khi đó gần như là một ngôi sao mới đang lên.

Cha tôi tiếp tục:

“Ban đầu, đa số cổ đông đều đồng ý.”

“Anh con cũng đồng ý.”

Ngoài cửa truyền tới tiếng cười khẽ.

Thẩm Nghiễn không biết đã đứng đó từ lúc nào.

Anh bước vào.

“Tại vì lúc đó Hoa Nhạc đúng là rất hấp dẫn.”

“Tốc độ tăng trưởng cao.”

“Tỷ lệ hoàn vốn đẹp.”

“Tôi còn từng đề nghị tăng tỷ lệ đầu tư.”

Tôi nhìn hai người.

“Vậy tại sao cuối cùng lại không đầu tư?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...