Thẩm Nghiễn nhún vai.

“Bởi vì ba.”

Cha tôi lấy một báo cáo khác từ trong hồ sơ ra.

Lần này không phải báo cáo tài chính.

Mà là báo cáo điều tra quản trị doanh nghiệp.

Tôi lật vài trang.

Càng đọc càng chậm.

Bên trong ghi rất nhiều chi tiết.

Có những khoản tiền thưởng bị điều chỉnh bất thường.

Có những quyết định nhân sự không minh bạch.

Có những khoản chi tiếp khách vượt tiêu chuẩn nhiều lần.

Thậm chí còn có một số thư tố cáo nội bộ.

Mặc dù không đủ để kết luận.

Nhưng đủ để tạo ra nghi vấn.

Tôi ngẩng đầu.

“Ba phát hiện những chuyện này từ bảy năm trước?”

Cha tôi gật đầu.

“Không phải phát hiện.”

“Chỉ là cảm thấy không đúng.”

Ông dựa lưng vào ghế.

Ánh mắt nhìn về phía cửa sổ.

“Tiền có thể làm giả.”

“Báo cáo có thể làm giả.”

“Nhưng cách một người đối xử với cấp dưới thì rất khó giả.”

Tôi im lặng.

Cha tôi nói tiếp:

“Lần đầu tiên gặp Triệu Đức Xương.”

“Ông ta mất ba mươi phút để nói về thành tích của mình.”

“Nhưng chỉ mất ba giây để phủi sạch công lao của nhân viên.”

“Từ lúc đó.”

“Ta đã không thích người này.”

Thẩm Nghiễn bật cười.

“Ba còn vì chuyện đó mà cãi nhau với hội đồng quản trị.”

“Tất cả mọi người đều nói ông quá bảo thủ.”

“Tài chính là ngành xem số liệu.”

“Không phải xem cảm xúc.”

Cha tôi nhìn anh ấy.

“Còn bây giờ?”

Thẩm Nghiễn nhún vai.

“Hiện tại chứng minh ông đúng.”

Tôi cúi đầu nhìn tập hồ sơ.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Bảy năm trước.

Cha đã nhìn thấy vấn đề.

Nhưng tôi thì không.

Tôi hỏi:

“Vậy tại sao ba không nói với con?”

Phòng làm việc bỗng yên tĩnh.

Rất lâu sau.

Cha tôi mới lên tiếng.

“Bởi vì lúc đó con muốn vào Hoa Nhạc.”

Tôi khựng lại.

Ông nhìn tôi.

“Con còn nhớ ngày tốt nghiệp không?”

Tôi nhớ.

Hôm đó tôi mang thư mời nhận việc về nhà.

Rất tự hào.

Rất vui vẻ.

Tôi nói với cả gia đình rằng mình sẽ tự xây dựng sự nghiệp.

Sẽ không vào Thịnh Ninh.

Sẽ không dựa vào ai.

Khi đó.

Tôi nghĩ mình đang chiến đấu với cả thế giới.

Nhưng bây giờ nghĩ lại.

Thực ra tôi chỉ đang chiến đấu với sự kiêu ngạo của tuổi trẻ.

Cha tôi nói:

“Con đã quyết tâm như vậy.”

“Nếu ta ngăn cản.”

“Con sẽ nghĩ rằng ta coi thường năng lực của con.”

Tôi siết chặt đầu ngón tay.

Không phản bác được.

Bởi vì ông nói đúng.

Nếu khi đó cha nói Hoa Nhạc có vấn đề.

Tôi sẽ cho rằng ông cố tình tìm lý do để bắt tôi về Thịnh Ninh.

Tôi sẽ càng muốn chứng minh mình đúng.

Cha tôi tiếp tục:

“Cho nên.”

“Ta không nói.”

“Ta chỉ rút vốn.”

Tôi ngẩng đầu.

“Rút vốn?”

Ông gật đầu.

“Cuộc họp cuối cùng.”

“Ta là người bỏ phiếu phản đối.”

“Cũng là người yêu cầu hủy toàn bộ kế hoạch đầu tư.”

Thẩm Nghiễn cười khổ.

“Lúc đó hội đồng quản trị còn tưởng ba phát điên.”

“Vì dự án đã chuẩn bị gần hoàn tất.”

“Chi phí khảo sát cũng bỏ vào rất nhiều.”

Cha tôi không để ý đến anh ấy.

Chỉ nhìn tôi.

“Nếu ngày đó Thịnh Ninh đầu tư.”

“Tất cả sẽ khác.”

Tôi hiểu ý ông.

Nếu ngày đó đầu tư.

Hoa Nhạc sẽ trở thành doanh nghiệp trong hệ sinh thái của Thịnh Ninh.

Tôi vào Hoa Nhạc.

Sẽ lập tức bị dán nhãn “thiên kim nhà họ Thẩm”.

Mọi thành tích.

Mọi cơ hội.

Mọi lần thăng chức.

Người khác đều sẽ cho rằng đó là do gia đình.

Tôi sẽ không bao giờ biết mình thật sự có thể đi được bao xa.

Cha tôi khẽ cười.

“Ninh Ninh.”

“Ba chưa từng muốn con sống dưới cái bóng của nhà họ Thẩm.”

“Từ đầu tới cuối.”

“Ba chỉ muốn con biết mình là ai.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bỗng nhiên cảm thấy sống mũi hơi cay.

Bảy năm qua.

Tôi luôn nghĩ mình đang chống lại ông.

Nhưng hóa ra.

Người đứng phía sau bảo vệ lựa chọn của tôi cũng là ông.

Nếu ngày đó ông gật đầu đầu tư.

Có lẽ tôi sẽ đi một con đường dễ dàng hơn.

Nhưng cũng có thể.

Tôi sẽ mãi mãi không trở thành Thẩm Nhược Ninh của ngày hôm nay.

Không biết qua bao lâu.

Tôi mới khẽ hỏi:

“Ba có từng hối hận không?”

Cha tôi bật cười.

“Lúc con tăng ca đến ngất thì có.”

“Lúc con bị người khác chèn ép thì có.”

“Lúc thấy con ôm thùng giấy rời khỏi Hoa Nhạc thì cũng có.”

Ông dừng lại.

“Nhưng hối hận vì để con tự đi con đường của mình?”

“Chưa từng.”

Cổ họng tôi bỗng nghẹn lại.

Ngay lúc ấy.

Điện thoại của Thẩm Nghiễn đột nhiên vang lên.

Anh nhìn màn hình.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Nụ cười trên mặt biến mất.

“Chuyện gì?”

Cha tôi nhíu mày.

Thẩm Nghiễn đứng bật dậy.

“Phòng thư ký gọi.”

“Ba đang nói chuyện với hội đồng quản trị trực tuyến đúng không?”

“Ừ.”

“Cuộc họp vừa bị ngắt.”

Không khí trong phòng lập tức căng thẳng.

Thẩm Nghiễn nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói đầy hoảng hốt.

Anh chỉ nghe vài giây.

Sắc mặt đã trắng bệch.

Tôi chưa từng thấy anh như vậy.

“Đưa đến bệnh viện chưa?”

“Bao lâu rồi?”

“Được, tôi tới ngay.”

Cuộc gọi kết thúc.

Cha tôi và tôi gần như đồng thời đứng dậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...