“Là lỗi của tao.”

“Nhưng từ hôm nay, tao sẽ tự tay sửa lỗi này.”

Đúng lúc ấy, cửa thang máy vang lên.

Thiệu Minh Viễn chạy vào, phía sau là Trịnh Bảo Thành.

Thiệu Minh Viễn vừa thấy cảnh tượng trong phòng khách thì sắc mặt đại biến.

“Mẹ!”

“Mẹ làm gì vậy?”

Anh xông tới đỡ Thiệu Minh Châu.

“Chị! Chị sao rồi?”

Thiệu Minh Châu ôm lấy anh, khóc đến khản giọng.

“Minh Viễn, em nhìn đi!”

“Mẹ vì con đàn bà này mà đánh gãy chân chị!”

“Em phải làm chủ cho chị!”

Thiệu Minh Viễn quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ấy vừa kinh ngạc vừa trách móc.

Như thể người cầm gậy là tôi.

Như thể mọi chuyện đều do tôi gây ra.

Tôi bình tĩnh nhìn lại.

“Anh nhìn tôi làm gì?”

“Tôi vừa mới về.”

Thiệu Minh Viễn cắn răng.

“Có phải em nói gì với mẹ không?”

Tôi cười.

“Thiệu Minh Viễn, trong mắt anh, mẹ anh là người không có đầu óc đến mức ai bảo gì cũng làm sao?”

Hàn Ngọc Mai lạnh giọng ngắt lời:

“Không liên quan đến Thư Nghiên.”

“Là mẹ đánh.”

“Cũng là mẹ gọi Bảo Thành tới.”

Trịnh Bảo Thành đứng ở cửa, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Anh ta nhìn Thiệu Minh Châu đang khóc lóc trên sàn, không hề có ý bước tới đỡ.

Thiệu Minh Châu thấy anh ta thì lập tức gào lên:

“Bảo Thành! Anh còn đứng đó làm gì?”

“Mau đưa em đến bệnh viện!”

Trịnh Bảo Thành cười lạnh.

“Bệnh viện?”

“Được.”

“Nhưng trước khi đi, cô giải thích cho tôi một chuyện đã.”

Anh ta ném một xấp ảnh xuống sàn.

Ảnh rơi tung tóe.

Trong ảnh là Thiệu Minh Châu đang ngồi trong quán cà phê với một người đàn ông trẻ tuổi.

Có ảnh hai người nắm tay.

Có ảnh cùng vào khách sạn.

Có ảnh người đàn ông kia mở cửa xe cho chị ta.

Sắc mặt Thiệu Minh Châu lập tức trắng bệch.

“Anh… anh theo dõi em?”

Trịnh Bảo Thành bật cười.

“Theo dõi?”

“Nếu tôi không theo dõi, tôi còn không biết người vợ suốt ngày khóc lóc nói bị nhà chồng bắt nạt của tôi lại sống phong lưu như vậy.”

Thiệu Minh Viễn cúi xuống nhặt ảnh.

Mặt anh tối sầm.

“Chị, chuyện này là sao?”

Thiệu Minh Châu lắp bắp:

“Không phải như em nghĩ…”

“Chị với cậu ta chỉ là bạn bè…”

Trịnh Bảo Thành lạnh giọng:

“Bạn bè đến mức cô chuyển cho nó hai trăm nghìn tệ?”

“Bạn bè đến mức cô lấy thẻ phụ của tôi mua đồng hồ cho nó?”

“Bạn bè đến mức cô nói với nó rằng chỉ cần ly hôn, nhà mẹ đẻ cô sẽ giúp cô giành một nửa tài sản của tôi?”

Cả phòng chết lặng.

Hàn Ngọc Mai nhắm mắt.

Có lẽ bà đã biết trước.

Có lẽ chính bà gọi Trịnh Bảo Thành đến vì chuyện này.

Tôi bỗng hiểu ra vì sao bà đánh Thiệu Minh Châu đến mức ấy.

Không chỉ vì tôi.

Mà còn vì bà cuối cùng đã nhìn thấy rõ đứa con gái mình chiều hư rốt cuộc đã thành thứ gì.

Thiệu Minh Châu bò tới nắm ống quần Trịnh Bảo Thành.

“Bảo Thành, em sai rồi.”

“Em chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”

“Là cậu ta dụ dỗ em.”

“Em chưa từng muốn ly hôn thật mà.”

Trịnh Bảo Thành đá tay chị ta ra.

“Hồ đồ?”

“Cô hồ đồ đến mức lấy con tôi ra uy hiếp mẹ cô chuyển tiền cho cô.”

“Mấy tháng nay, cô nói Nữu Nữu cần học phí, cần tiền chữa bệnh, cần tiền mua bảo hiểm.”

“Kết quả tiền đều chảy vào túi thằng kia.”

Hàn Ngọc Mai mở mắt.

“Mẹ đã chuyển cho con tổng cộng ba trăm tám mươi nghìn.”

“Đó là tiền dưỡng già của mẹ.”

“Minh Châu, con nói Nữu Nữu bệnh nặng. Mẹ sợ đến mức cả đêm không ngủ.”

“Nhưng hôm qua mẹ gọi điện cho trường của Nữu Nữu, cô giáo nói con bé vẫn khỏe mạnh.”

“Mẹ gọi cho nhà thông gia, họ nói Nữu Nữu ở bên đó, con đã gần nửa tháng không về thăm nó.”

Thiệu Minh Châu hoàn toàn hoảng loạn.

“Mẹ, con…”

Hàn Ngọc Mai nhìn chị ta.

“Con không chỉ hại Thư Nghiên mất con.”

“Con còn lấy cháu gái ruột của mình ra lừa tiền mẹ.”

“Mẹ đánh con một gậy, vẫn còn nhẹ.”

Thiệu Minh Viễn đứng giữa phòng khách, sắc mặt thay đổi liên tục.

Anh không ngờ hôm nay mình về nhà, mọi thứ lại nổ tung đến mức này.

Anh càng không ngờ, người chị gái luôn khóc lóc đáng thương trước mặt anh lại lừa dối tất cả mọi người.

Nhưng rất nhanh, anh quay đầu nhìn tôi.

“Thư Nghiên, chuyện chị anh ngoại tình là chuyện của chị ấy.”

“Chuyện của chúng ta…”

Tôi ngắt lời anh.

“Chúng ta cũng nên tính rồi.”

Tôi bước vào nhà, bỏ túi xách lên bàn.

Sau đó lấy từ trong túi ra một tập giấy.

“Đơn ly hôn.”

“Anh ký đi.”

05

Ba chữ “đơn ly hôn” vừa vang lên, phòng khách lại chìm vào im lặng.

Thiệu Minh Viễn sững sờ nhìn tôi.

“Em nói gì?”

Tôi đặt giấy lên bàn.

“Anh không nghe rõ sao?”

“Vậy tôi nói lại lần nữa.”

“Thiệu Minh Viễn, tôi muốn ly hôn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...