Anh nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
“Đường Thư Nghiên, bây giờ trong nhà đã loạn thành ra thế này, em còn muốn làm loạn thêm sao?”
Tôi bật cười.
“Nhà anh loạn, liên quan gì đến tôi?”
“Con tôi mất rồi.”
“Anh bảo tôi thôi bỏ đi.”
“Bây giờ chị anh bị chồng bắt gian, bị mẹ anh đánh, anh lại nói tôi làm loạn?”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu.
“Thiệu Minh Viễn, trong mắt anh, chỉ cần tôi không chết, tất cả đều là chuyện nhỏ đúng không?”
Cổ họng anh nghẹn lại.
“Anh không có ý đó.”
“Anh chỉ nghĩ… bây giờ không phải thời điểm thích hợp.”
Tôi hỏi:
“Vậy lúc nào thích hợp?”
“Đợi chị anh khỏi chân?”
“Đợi mẹ anh bình tĩnh?”
“Đợi anh nghĩ ra cách ép tôi nhịn tiếp?”
Thiệu Minh Viễn siết chặt nắm tay.
“Em nhất định phải nói khó nghe như vậy sao?”
Tôi bình thản gật đầu.
“Phải.”
“Bởi vì nói dễ nghe thì anh không hiểu.”
Tôi lấy thêm một bản danh sách tài sản.
“Căn nhà này, lúc mua bố mẹ tôi góp hai trăm nghìn tiền đặt cọc, có giấy chuyển khoản.”
“Khoản vay sau cưới, tôi và anh cùng trả, sao kê tôi cũng đã chuẩn bị.”
“Xe đứng tên anh, nhưng tiền mua xe một nửa là tiền thưởng cuối năm của tôi.”
“Tiền tiết kiệm chung trong tài khoản vợ chồng hiện còn bao nhiêu, tôi cũng đã in sao kê.”
“Còn khoản anh âm thầm chuyển cho Thiệu Minh Châu trong ba năm qua, tổng cộng một trăm sáu mươi hai nghìn.”
Tôi đặt từng tờ giấy lên bàn.
Mỗi tờ rơi xuống, mặt Thiệu Minh Viễn lại trắng thêm một phần.
“Anh dùng tiền chung của vợ chồng để trợ cấp cho chị anh, không hỏi qua tôi một câu.”
“Chuyện này luật sư của tôi sẽ yêu cầu truy thu.”
Thiệu Minh Châu vừa nghe nhắc đến tiền, lập tức quên cả đau.
“Đường Thư Nghiên, cô có còn là người không?”
“Minh Viễn giúp chị ruột nó thì sao?”
“Cô tính từng đồng như vậy, có xứng làm vợ nó không?”
Tôi quay đầu nhìn chị ta.
“Chị yên tâm.”
“Tôi sắp không làm vợ anh ta nữa rồi.”
“Nhưng chị lấy tiền của tôi, tôi vẫn sẽ đòi lại từng đồng.”
Thiệu Minh Châu tức đến run người.
“Cô nằm mơ!”
Tôi mỉm cười.
“Không vội.”
“Tôi còn một món quà cho chị.”
Tôi mở điện thoại, bấm phát một đoạn ghi âm.
Trong đoạn ghi âm, giọng Thiệu Minh Châu vang lên rõ ràng.
“Cô uống một mình à?”
“Canh tanh chết đi được.”
“Làm màu vừa thôi.
Hồi tôi mang thai còn phải xuống ruộng làm việc kia kìa.”
Sau đó là tiếng nồi va vào bệ bếp, tiếng nước hắt xuống, tiếng tôi đau đến nghẹn giọng.
“Chị đang làm gì vậy?”
“Đừng giả vờ nữa. Có chút nước canh thôi mà làm như bị gì nặng lắm.”
Mặt Thiệu Minh Châu trong nháy mắt không còn chút máu.
Thiệu Minh Viễn cũng cứng đờ.
Anh nhìn điện thoại trong tay tôi.
“Em ghi âm?”
Tôi nhàn nhạt nói:
“Từ hôm chị anh dọn vào, tôi đã bật ghi âm trong nhà bếp và phòng khách.”
“Không chỉ ghi âm.”
Tôi ngẩng đầu nhìn góc tủ rượu.
“Camera gia đình cũng quay lại toàn bộ.”
Đó là camera tôi lắp từ khi mang thai ba tháng.
Ban đầu chỉ để sau này quan sát em bé.
Không ngờ cuối cùng lại trở thành chứng cứ bảo vệ công lý cho con tôi.
Thiệu Minh Châu hét lên:
“Cô lắp camera theo dõi tôi?”
Tôi lạnh giọng:
“Đây là nhà tôi.”
“Tôi lắp camera trong phòng khách nhà mình, cần xin phép người tự tiện dọn vào ở sao?”
Trịnh Bảo Thành nhìn tôi.
“Cô Đường, đoạn video đó có thể gửi cho tôi một bản không?”
“Tôi cần dùng trong vụ ly hôn.”
Thiệu Minh Châu quay phắt đầu.
“Trịnh Bảo Thành! Anh muốn làm gì?”
Trịnh Bảo Thành lạnh mặt.
“Ly hôn.”
“Giành quyền nuôi Nữu Nữu.”
“Và yêu cầu cô bồi thường toàn bộ tài sản chung bị cô tiêu xài cho nhân tình.”
Thiệu Minh Châu hoàn toàn sụp đổ.
Chị ta bò về phía Thiệu Minh Viễn.
“Minh Viễn, em giúp chị đi!”
“Chị chỉ có em là em trai!”
“Em nói với Bảo Thành đi, bảo anh ta đừng ly hôn.”
“Còn Đường Thư Nghiên nữa, em bắt cô ta xóa video đi!”
Thiệu Minh Viễn mím môi.
Nếu là trước đây, có lẽ anh thật sự sẽ bảo tôi xóa.
Nhưng lần này, trước mặt chứng cứ rõ ràng, trước ánh mắt lạnh băng của mẹ anh, trước vẻ mặt chán ghét của anh rể, anh không nói được lời nào.
Tôi cầm đơn ly hôn đẩy tới trước mặt anh.
“Ngày mai chín giờ, Cục Dân chính.”
“Nếu anh không đi, tôi sẽ kiện ly hôn.”
“Đồng thời kiện Thiệu Minh Châu vì hành vi gây tổn hại thân thể và yêu cầu bồi thường thiệt hại.”
Thiệu Minh Viễn bỗng ngẩng đầu.
“Em nhất định phải tuyệt tình như vậy?”
Tôi nhìn anh, bỗng thấy câu hỏi này thật buồn cười.
“Tuyệt tình?”
“Thiệu Minh Viễn, ngày con mất, người nói ‘thôi bỏ đi’ là anh.”
“Người đầu tiên tuyệt tình không phải tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)