“Anh biết con tôi chưa sinh ra, nó không thể trách anh.”
“Vậy nên anh chọn hy sinh tôi và con.”
Từng câu từng chữ của tôi khiến mặt anh trắng bệch.
Anh lắc đầu.
“Không phải như vậy…”
“Anh thật sự mong chờ đứa bé.”
“Anh đã mua đồ chơi cho nó, anh còn đặt tên…”
Tôi ngắt lời:
“Đồ chơi đâu?”
Anh nghẹn lại.
Tôi cười lạnh.
“Anh mua sao?”
“Từ đầu đến cuối, giường em bé là tôi chọn, quần áo là tôi mua, lớp học tiền sản là tôi đăng ký.”
“Anh chỉ từng nói một câu: nam hay nữ cũng được.”
“Sau đó quay đầu tăng ca, uống rượu, giúp chị anh xử lý chuyện ly hôn giả, cãi nhau thật.”
“Thiệu Minh Viễn, anh không mong chờ đứa bé.”
“Anh chỉ mong chờ cảm giác mình sắp làm bố.”
“Còn trách nhiệm thật sự, anh chưa từng gánh lấy một ngày.”
Môi anh run lên.
Không nói được gì.
Đúng lúc này, mẹ tôi từ trong nhà đi ra.
Bà đứng cạnh tôi, ánh mắt lạnh nhạt.
“Cậu Thiệu, con gái tôi cần nghỉ ngơi.”
“Sau này đừng đến nữa.”
Thiệu Minh Viễn nhìn bà.
“Mẹ…”
Mẹ tôi lập tức ngắt lời:
“Tôi không dám nhận.”
“Con gái tôi gả vào nhà cậu ba năm, tôi cứ nghĩ nó được yêu thương.”
“Kết quả lúc nó mang thai, nhà cậu để nó nấu cơm, bị mắng nhiếc, bị bỏng, mất con.”
“Cậu có biết lúc tôi nhìn thấy nó nằm trên giường bệnh, cả người gầy đến chỉ còn một nắm, tôi hối hận thế nào không?”
Mắt mẹ tôi đỏ lên, nhưng giọng vẫn rất vững.
“Tôi hối hận vì đã dạy nó quá hiểu chuyện.”
“Hiểu chuyện đến mức bị bắt nạt cũng không dám về nhà.”
“Nhưng từ hôm nay, ai còn muốn bắt nạt nó, phải bước qua tôi trước.”
Thiệu Minh Viễn cúi đầu.
“Con xin lỗi.”
Mẹ tôi cười lạnh.
“Lời xin lỗi của cậu, giữ lại mà nói trước tòa.”
Cổng đóng lại trước mặt anh.
Tôi nhìn bóng dáng anh đứng bên ngoài thật lâu.
Trong lòng không còn đau nữa.
Chỉ còn một khoảng trống lạnh nhạt.
Tình yêu có lẽ thật sự đã chết vào ngày hôm đó.
Chết cùng con tôi.
07
Phiên hòa giải đầu tiên, Thiệu Minh Viễn không đồng ý ly hôn.
Anh nói tình cảm vợ chồng chưa rạn nứt hoàn toàn.
Tôi nghe vậy suýt nữa bật cười ngay tại chỗ.
Luật sư của tôi trực tiếp nộp hồ sơ bệnh án, video, ghi âm và biên bản điều trị tâm lý sau biến cố.
Trong video, Thiệu Minh Châu hất nồi về phía tôi.
Sau đó tôi ôm bụng khuỵu xuống.
Chị ta đứng trước mặt tôi, miệng vẫn nói:
“Đừng giả vờ.”
Phòng hòa giải im lặng đến đáng sợ.
Thiệu Minh Viễn ngồi đối diện, hai mắt đỏ ngầu.
Đây là lần đầu tiên anh xem toàn bộ video.
Trước đó anh chỉ nghe Thiệu Minh Châu kể.
Trong lời kể của chị ta, mọi chuyện chỉ là “cãi nhau vài câu”, “lỡ tay làm đổ chút canh”, “Đường Thư Nghiên tự mình ngã xuống”.
Nhưng hình ảnh không biết nói dối.
Anh nhìn thấy tôi cố gắng bò đến lấy điện thoại.
Nhìn thấy tôi gọi cho anh.
Nhìn thấy tôi nghe anh nói “anh đang họp”.
Nhìn thấy sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi đau đến mức nằm trên nền bếp, còn Thiệu Minh Châu vẫn đứng khoanh tay ở đó.
Mười mấy phút sau, chị ta mới miễn cưỡng gọi cho Hàn Ngọc Mai.
Lý do gọi không phải vì lo cho tôi.
Mà là câu đầu tiên của chị ta trong điện thoại:
“Mẹ, hình như Đường Thư Nghiên muốn ăn vạ con.”
Thiệu Minh Viễn ôm mặt.
Vai anh run lên.
Nhưng tôi chỉ bình thản nhìn.
Muộn rồi.
Sự đau khổ muộn màng của anh chẳng thể đổi lại bất cứ điều gì.
Người hòa giải hỏi lại:
“Anh Thiệu, với tình huống hiện tại, anh vẫn cho rằng tình cảm vợ chồng chưa rạn nứt sao?”
Thiệu Minh Viễn không trả lời.
Tôi thay anh trả lời.
“Rạn nứt hay không không quan trọng.”
“Tôi không còn cần tình cảm này nữa.”
Cuối cùng, hòa giải thất bại.
Vụ án chuyển sang xét xử.
Trong thời gian đó, chuyện của Thiệu Minh Châu cũng lan ra ngoài.
Ban đầu, chị ta còn muốn lên mạng kể khổ.
Chị ta đăng một bài dài, tự nhận mình là “người chị đáng thương bị em dâu mưu mô hãm hại”.
Chị ta nói tôi vì muốn chiếm tài sản nhà họ Thiệu nên cố tình dựng chuyện.
Nói Hàn Ngọc Mai bị tôi tẩy não.
Nói Trịnh Bảo Thành vì có người phụ nữ khác nên vu oan chị ta ngoại tình.
Bài đăng viết rất cảm động.
Nếu không có chứng cứ, có lẽ thật sự sẽ có người tin.
Đáng tiếc, chị ta quên mất một chuyện.
Internet có thể bị cảm xúc dẫn dắt nhất thời.
Nhưng chứng cứ thì không.
Trịnh Bảo Thành trực tiếp đăng bản sao kê chuyển tiền, ảnh ra vào khách sạn, tin nhắn thân mật giữa chị ta và người đàn ông kia.
Luật sư của tôi đăng thông báo ngắn gọn, xác nhận vụ việc đang được xử lý theo pháp luật, đồng thời cảnh cáo hành vi bôi nhọ danh dự.
Sau đó, không biết ai tung ra một đoạn video ngắn.
Chaporia
Bình Luận (0)