Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên sau rất lâu, giọng tôi mềm đi một chút.

“Vậy anh nên nhớ kỹ giấc mơ đó.”

“Đừng để mình quên.”

Nói xong, tôi xoay người định rời đi.

Anh gọi tôi lại.

“Thư Nghiên.”

“Chúng ta thật sự không thể bắt đầu lại sao?”

Tôi quay đầu.

Nhìn người đàn ông từng là chồng tôi.

Anh già đi.

Mệt mỏi hơn.

Trong mắt không còn vẻ đương nhiên từng có.

Nhưng điều đó không làm tôi dao động.

Tôi chỉ hỏi anh:

“Anh có thể trả con lại cho tôi không?”

Thiệu Minh Viễn như bị bóp nghẹt.

Tôi nhìn anh, mỉm cười rất nhẹ.

“Không thể, đúng không?”

“Vậy chúng ta cũng không thể.”

Tôi bước ra khỏi sảnh tiệc.

Đêm bên ngoài rất sáng.

Gió thổi qua, mang theo mùi hoa nhàn nhạt.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Nhưng lần này, Thiệu Minh Viễn không đuổi theo.

Có lẽ cuối cùng anh cũng hiểu.

Có những người một khi đã rời đi, đời này sẽ không quay đầu nữa.

12

Hai năm sau, tôi mở công ty riêng.

Ngày khai trương, bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp cũ đều đến.

Văn phòng không lớn, nhưng ánh sáng rất đẹp.

Trên bàn làm việc của tôi đặt một chậu cây nhỏ.

Bên cạnh là một khung ảnh.

Không phải ảnh cưới.

Không phải ảnh gia đình.

Mà là một tấm ảnh bầu trời xanh tôi chụp ở thành phố ven biển năm ấy.

Phía sau ảnh, tôi viết một dòng:

“Sau mưa, trời sẽ sáng.”

Hôm đó, Hàn Ngọc Mai cũng đến.

Bà không vào trong.

Chỉ nhờ lễ tân chuyển cho tôi một bó hoa trắng.

Trong thiệp chỉ có một câu:

“Chúc con bình an, thuận lợi.”

Tôi nhìn tấm thiệp hồi lâu.

Sau đó đặt nó vào ngăn kéo.

Không xé.

Không trả lại.

Cũng không hồi âm.

Đó là sự tử tế cuối cùng tôi dành cho bà.

Về sau, tôi thỉnh thoảng nghe tin nhà họ Thiệu từ người quen.

Thiệu Minh Viễn vẫn độc thân.

Không phải vì si tình.

Mà là vì sau những chuyện ấy, chẳng có gia đình tử tế nào muốn gả con gái cho anh.

Anh từng xem nhẹ danh tiếng và nhân phẩm trong hôn nhân.

Cuối cùng chính anh bị chúng phản phệ.

Thiệu Minh Châu sống càng thảm hơn.

Sau khi chấp hành xong trách nhiệm pháp lý và gánh khoản bồi thường, chị ta gần như mất hết quan hệ.

Người đàn ông trẻ tuổi kia lừa tiền chị ta xong biến mất, sau này bị bắt vì một vụ lừa đảo khác.

Thiệu Minh Châu từng đến trường tìm Nữu Nữu.

Con bé trốn sau lưng Trịnh Bảo Thành, nói một câu khiến chị ta bật khóc tại chỗ:

“Con không muốn đi với mẹ.”

“Bà nội nói, mẹ làm đau em bé của mợ.”

“Mẹ cũng sẽ làm đau con.”

Thiệu Minh Châu ngồi bệt xuống đất.

Khóc đến không thở nổi.

Nhưng có ích gì?

Trẻ con không hiểu những đạo lý phức tạp.

Chúng chỉ biết ai khiến mình sợ hãi thì phải tránh xa.

Chị ta từng dùng thân phận mẹ, con gái, chị gái để ép người khác nhường nhịn.

Cuối cùng lại mất sạch tất cả những thân phận ấy.

Một buổi chiều cuối thu, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Tôi vốn định cúp máy.

Sau đó nghe thấy giọng Thiệu Minh Châu.

Khàn đặc, già nua, hoàn toàn không còn vẻ vênh váo năm xưa.

“Đường Thư Nghiên.”

“Tôi sắp rời khỏi thành phố này rồi.”

Tôi không nói gì.

Chị ta tự cười một tiếng.

“Cô thắng rồi.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Không.”

“Tôi chưa từng muốn thắng chị.”

“Tôi chỉ muốn con tôi sống.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Một lúc lâu sau, Thiệu Minh Châu bật khóc.

“Xin lỗi.”

“Tôi thật sự… thật sự biết sai rồi.”

Tôi nhìn lịch trên bàn.

Hôm đó vừa hay là ngày dự sinh năm xưa của tôi.

Nếu con tôi còn sống, có lẽ nó đã biết gọi mẹ rồi.

Tôi nhắm mắt.

“Thiệu Minh Châu.”

“Lời xin lỗi của chị, tôi không nhận.”

“Chị giữ lại mà tự sống tiếp với nó.”

Tôi cúp máy.

Sau đó kéo số ấy vào danh sách chặn.

Từ đầu đến cuối, tay tôi không run.

Buổi tối, tôi tự mua một chiếc bánh kem nhỏ.

Cắm lên đó một ngọn nến.

Không hát sinh nhật.

Không khóc.

Chỉ nhẹ nhàng nói:

“Bé à, mẹ sống rất tốt.”

“Năm nay mẹ lại thắng một dự án lớn.”

“Bà ngoại trồng được rất nhiều hoa.”

“Ông ngoại học làm món cá hấp, nhưng vẫn hơi mặn.”

“Mẹ cũng đã không còn thường xuyên mất ngủ nữa.”

“Con yên tâm nhé.”

Ngọn nến cháy rất lâu.

Ánh lửa nhỏ bé lay động trong phòng.

Tôi chắp tay, nhắm mắt ước một điều.

Không phải mong quay lại quá khứ.

Cũng không phải mong những kẻ kia đau khổ thêm.

Tôi chỉ mong bản thân từ nay về sau, dù gặp ai, yêu ai, đi đến đâu, cũng sẽ không bao giờ đánh mất chính mình nữa.

13

Ba năm sau, tôi đứng trên sân khấu nhận giải nữ doanh nhân trẻ của năm.

Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...