Dưới sân khấu là tiếng vỗ tay vang dội.
Người dẫn chương trình hỏi tôi:
“Cô Đường, rất nhiều người tò mò điều gì giúp cô vượt qua giai đoạn khó khăn nhất để đi đến ngày hôm nay?”
Tôi cầm micro.
Trước mắt bỗng hiện lên rất nhiều hình ảnh.
Căn bếp đầy mùi canh cá.
Nền gạch lạnh lẽo.
Bệnh viện trắng toát.
Tờ đơn ly hôn.
Bờ biển sau mưa.
Và cả tấm ảnh siêu âm nhỏ nằm trong hộp gỗ.
Tôi mỉm cười.
“Là một câu nói.”
Người dẫn chương trình hỏi:
“Câu gì vậy?”
Tôi nhìn thẳng về phía máy quay.
“Đừng vì cái gọi là người một nhà mà tha thứ cho người không xem bạn là người nhà.”
Cả hội trường im lặng một giây.
Sau đó tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Tối hôm đó, đoạn phát biểu của tôi lên xu hướng.
Rất nhiều phụ nữ nhắn tin cho tôi.
Có người nói mình cũng từng bị nhà chồng bắt nạt.
Có người nói đã chịu đựng rất lâu vì con.
Có người nói nghe xong câu ấy, cuối cùng có dũng khí rời khỏi một cuộc hôn nhân tồi tệ.
Tôi đọc từng tin nhắn.
Không trả lời hết được.
Nhưng tôi đăng một bài viết ngắn:
“Nhẫn nhịn không đổi được tôn trọng.”
“Hy sinh không đổi được yêu thương.”
“Người thật sự xem bạn là người nhà sẽ không bắt bạn nuốt ấm ức để giữ hòa khí.”
“Đừng sợ rời đi.”
“Có đôi khi, cánh cửa bạn đóng lại hôm nay chính là con đường sống của ngày mai.”
Bài viết ấy được chia sẻ rất nhiều.
Trong phần bình luận, có một tài khoản không tên để lại một câu:
“Xin lỗi.”
Tôi biết đó là Thiệu Minh Viễn.
Tôi không trả lời.
Cũng không xóa.
Chỉ lướt qua như nhìn thấy một chiếc lá rơi bên đường.
Đời người rất dài.
Có người từng là vết thương.
Nhưng sau này, họ thậm chí không còn xứng làm vết sẹo.
14
Nhiều năm sau nữa, khi nhắc lại cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi đã có thể kể bằng giọng rất bình thản.
Bạn bè từng hỏi tôi:
“Cậu có hối hận vì đã lấy Thiệu Minh Viễn không?”
Tôi nghĩ rất lâu.
Sau đó lắc đầu.
“Không hối hận.”
Nếu không đi qua đoạn đường đó, tôi sẽ không biết giới hạn của sự nhẫn nhịn nguy hiểm đến mức nào.
Không biết tình yêu không có lập trường có thể giết chết một người ra sao.
Không biết bản thân mình hóa ra có thể mạnh mẽ đến vậy.
Nhưng nếu được quay lại, tôi sẽ không dạy mình nhẫn nhịn nữa.
Tôi sẽ nói với cô gái năm đó rằng:
Khi chị chồng lần đầu bước vào nhà mà giẫm bùn lên sàn, hãy bảo chị ta cởi giày.
Khi chị ta lần đầu chiếm phòng của con, hãy đuổi chị ta ra ngoài.
Khi chồng nói “chị ấy không phải người ngoài”, hãy hỏi thẳng anh ta:
“Vậy em là gì?”
Đừng đợi đến khi mất đi thứ quý giá nhất mới hiểu.
Người không bảo vệ bạn ở lần đầu tiên, sau này cũng sẽ không bảo vệ bạn.
Người luôn bắt bạn nhịn, thật ra đã chọn xong người mà họ muốn che chở.
Kết thúc câu chuyện, Thiệu Minh Châu cuối cùng rời khỏi thành phố.
Nghe nói chị ta đến một nơi rất xa làm phục vụ trong một quán ăn nhỏ.
Có lần bị khách mắng, chị ta không dám cãi lại.
Chỉ cúi đầu xin lỗi hết lần này đến lần khác.
Cuộc đời thật kỳ lạ.
Người từng bắt người khác nhẫn nhịn, cuối cùng cũng phải học cách cúi đầu.
Thiệu Minh Viễn sau này có gặp tôi một lần ở sân bay.
Tôi đi công tác.
Anh tiễn Hàn Ngọc Mai đi khám bệnh ở thành phố khác.
Chúng tôi cách nhau một dòng người vội vã.
Anh nhìn thấy tôi.
Tôi cũng nhìn thấy anh.
Anh khẽ gật đầu.
Tôi cũng gật đầu.
Không ai bước tới.
Không ai gọi tên ai.
Chuyến bay của tôi bắt đầu lên máy bay.
Tôi kéo vali đi về phía cửa kiểm tra an ninh.
Ánh nắng ngoài cửa kính sân bay rất sáng.
Tôi nghe thấy loa phát thanh vang lên, thông báo một hành trình mới sắp bắt đầu.
Tôi không quay đầu.
Bởi vì phía trước mới là cuộc đời của tôi.
Còn phía sau, chỉ là một căn nhà cũ đầy bụi, một nồi canh bị đổ, một câu “thôi bỏ đi” đã bị thời gian chôn vùi.
Những người từng làm tổn thương tôi đều đã nhận lấy kết cục của họ.
Còn tôi, cuối cùng cũng nhận lại chính mình.
Từ nay về sau, tôi không còn là cô con dâu nhẫn nhịn của nhà họ Thiệu.
Không còn là người vợ chờ chồng lựa chọn mình.
Không còn là người mẹ ôm nỗi đau một mình trong đêm.
Tôi là Đường Thư Nghiên.
Là người từng rơi xuống đáy sâu.
Cũng là người tự tay leo lên khỏi vực thẳm.
Và lần này, tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ ai đẩy mình xuống nữa.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)