“Đáng cái con mẹ ông!”
“Năm đó ăn th!t lươn trắng, nhà ông ăn nhiều nhất!”
“Ông sợ nó đòi mạng nên bây giờ muốn đẩy cháu tôi ra trả thay!”
“Ông nằm mơ!”
Trưởng thôn lau mặt, ánh mắt trở nên hung ác.
“Giữ bà ta lại.”
Hai thanh niên lập tức tiến lên kéo bà nội ra.
Tôi vừa muốn lao xuống, Bạch Thiện đã giữ tay tôi.
Anh ta nhìn đám người trên bờ, cười lạnh.
“Cô thấy chưa?”
“Đây là người.”
Tôi nhìn bà nội bị đẩy ngã xuống bùn.
Nhìn trưởng thôn cầm áo cưới đỏ bước về phía tôi.
Nhìn những người từng gọi tôi là Thiện Nữ giờ ánh mắt sáng lên vì tìm được vật hiến tế.
Trong lòng tôi bỗng bình tĩnh lạ thường.
Tôi nói với Bạch Thiện:
“Thả tôi xuống.”
Anh ta nhíu mày.
“Cô muốn làm gì?”
“Tôi muốn để bọn họ nhìn cho rõ.”
“Thiện Nữ trong miệng bọn họ rốt cuộc là thứ gì.”
Bạch Thiện nhìn tôi một lát, rồi buông tay.
Cột nước hạ xuống.
Tôi bước lên mặt cầu.
Trưởng thôn lập tức vung tay.
“Bắt nó!”
Mấy thanh niên cầm dây lao tới.
Tôi không chạy.
Tôi chỉ đứng yên, nhìn bọn họ đến gần.
Ngay khi sợi dây thừng sắp chạm vào người tôi, mặt cầu dưới chân bỗng rịn ra nước.
Nước đen đặc như mực, từ các khe đá phun lên.
Mấy thanh niên trượt chân ngã nhào, còn chưa kịp bò dậy, từng con lươn đã từ dưới khe đá chui ra, quấn lấy cổ tay cổ chân họ.
Bọn họ gào thét vùng vẫy.
Tôi bước qua họ, đi đến trước mặt trưởng thôn.
Trưởng thôn sợ đến mức lùi lại.
“Lý Thiện, mày muốn làm gì?”
Tôi hỏi:
“Năm đó ông ăn mấy miếng?”
Mặt ông ta giật giật.
“Ta không…”
Tôi ngắt lời:
“Mấy miếng?”
Nước dưới chân ông ta dâng lên, quấn quanh mắt cá.
Trưởng thôn hoảng sợ nói:
“Hai miếng!”
“Không, ba miếng!”
“Ta chỉ ăn ba miếng thôi!”
Tôi gật đầu.
“Vậy ba miếng trả ba thứ.”
Tôi giơ tay lên.
Mặt nước hóa thành một sợi roi, quất thẳng vào miệng ông ta.
Trưởng thôn hét lên, ba chiếc răng lẫn m/áu rơi xuống đất.
Cái thứ hai quất vào bụng.
Ông ta nôn ra một ngụm nước tanh hôi lẫn vảy trắng.
Cái thứ ba quất vào chân.
Ông ta ngã quỵ, ôm chân kêu thảm.
Tôi nhìn xuống ông ta.
“Không lấy mạng ông.”
“Vì mạng ông sẽ để Bạch Thiện tính.”
Trưởng thôn run rẩy bò lùi.
Không ai dám tiến lên nữa.
Tôi quay đầu nhìn đám dân làng.
“Còn ai muốn gả tôi xuống miếu Hà Bá không?”
Không ai lên tiếng.
Tôi đi tới bên bà nội, kéo bà dậy.
Bà nhìn tôi, ánh mắt vừa đau vừa lạ lẫm.
“Thiện Thiện…”
Tôi biết bà đang sợ.
Không phải sợ tôi hại bà.
Mà sợ tôi thật sự không quay đầu được nữa.
Tôi nói:
“Bà nội, con không muốn làm người tốt nữa.”
Bà bật khóc.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng con cũng không muốn làm quỷ.”
“Con chỉ muốn làm Lý Thiện.”
“Là người khác nợ con thì trả.”
“Con không trả thay ai.”
Bà nội nắm tay tôi, run rẩy gật đầu.
Bỗng từ phía làng truyền đến tiếng nổ lớn.
Mặt đất rung lên dữ dội.
Có người hét:
“Đê!”
“Đê sông lại nứt rồi!”
Tất cả đồng loạt nhìn về phía con đê.
Trong màn mưa, con đê vừa được gia cố mấy tháng trước xuất hiện một đường nứt dài.
Nước sông đục ngầu phun ra từ khe nứt.
Giống hệt năm tôi chào đời.
Bạch Thiện đứng trên cầu, áo trắng bay trong gió.
Anh ta nhìn về phía con đê, giọng rất nhẹ.
“Đến giờ rồi.
”
Bà đồng Lưu vốn đang bị nước trói trên cầu bỗng cười điên dại.
“Không còn kịp nữa!”
“Miếu Hà Bá đã mở, đê sông nứt, nếu không tế Thiện Nữ, cả làng đều phải ch*t!”
Trưởng thôn nghe vậy, lập tức quay sang gào:
“Bắt nó!”
“Bắt Lý Thiện!”
“Ném nó xuống miếu Hà Bá!”
Sợ hãi khiến đám người lại trở nên điên cuồng.
Bọn họ biết tôi có thể khiến nước động.
Biết Bạch Thiện đứng sau tôi.
Nhưng khi mạng của họ bị treo lên, họ vẫn chọn đẩy tôi xuống.
Bởi vì đó là cách dễ nhất.
Từ xưa đến nay, làng này luôn như vậy.
Bố tôi ăn lươn trắng, mẹ tôi trả.
Bố tôi sắp ch*t, tôi trả.
Cả làng gặp nạn, tôi trả.
Dường như chỉ cần hy sinh một người phụ nữ, mọi tội lỗi của bọn họ đều có thể rửa sạch.
Tôi nhìn bọn họ lao tới.
Lần này, tôi không lùi.
Tôi cầm dao, cắt đứt sợi dây buộc áo cưới đỏ trên kiệu.
Áo cưới rơi xuống tay tôi.
Vải đỏ ướt mưa, nặng trĩu như thấm m/áu.
Tôi khoác nó lên người.
Đám đông khựng lại.
Bà nội hét lên:
“Thiện Thiện!”
Bạch Thiện cũng nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Tôi mặc áo cưới đỏ, đứng giữa cầu đá.
Mưa rơi xuống mặt tôi.
Tôi nói:
“Muốn tế đúng không?”
“Được.”
“Nhưng hôm nay, không phải các người tế tôi.”
“Là tôi tế làng.”
Tôi cắn rách đầu ngón tay, vẽ một đường m/áu lên trán mình.
Đó là động tác tôi từng thấy trong ký ức khi bà đồng Lưu lập lời thề.
Nhưng lần này, lời thề do tôi tự lập.
Tôi nhìn dòng sông cuồn cuộn bên dưới.
Từng chữ vang lên giữa tiếng mưa:
“Lý Thiện ta, không nhận nợ thay người.”
“Người ăn m/áu trả m/áu.”
“Người ăn xươ/ng trả xươ/ng.”
“Người hại người trả mạng.”
“Người im lặng nhìn ác thành sự cũng phải trả phần im lặng của mình.”
“Bắt đầu từ hôm nay, làng Lý Gia không còn Thiện Nữ.”
“Chỉ còn nợ cũ.”
“Thanh toán sạch sẽ.”
M/áu trên trán tôi bị mưa cuốn xuống.
Nhưng thay vì tan đi, nó hóa thành những đường đỏ li ti chảy xuống mặt cầu, men theo khe đá, lan về phía làng.
Bà đồng Lưu kinh hãi trừng mắt.
“Mày đi/ên rồi!”
“Mày không biết mình đang gọi thứ gì đâu!”
Tôi nhìn bà ta.
“Biết.”
“Tôi gọi công bằng.”
Vừa dứt lời, con đê vỡ.
Nước lũ tràn vào làng như một con thú bị nhốt lâu ngày cuối cùng phá chuồng.
Tiếng hét vang lên khắp nơi.
Nhưng kỳ lạ là nước không nhấn chìm tất cả.
Nó có mắt.
Nó biết tìm người.
Nó tránh qua những đứa trẻ đang khóc trong nhà.
Nó vòng qua mấy bà cụ chưa từng tham gia chuyện năm xưa.
Nó chỉ lao thẳng đến những nhà từng ăn th!t lươn trắng, từng uống rư/ợu m/áu, từng giấu lời ác, từng tính kế hại tôi.
Nhà trưởng thôn bị nước đánh sập đầu tiên.
Tiếp theo là nhà ông Triệu bán rư/ợu.
Rồi đến nhà họ Hồ.
Mẹ Hồ Mạn Lệ ôm con gái mù một mắt chạy ra sân, vừa chạy vừa gào tên tôi.
“Lý Thiện!”
“Cứu chúng tôi!”
“Nể tình bạn học đi!”
Tôi đứng trên cầu, nhìn nước dâng tới chân họ.
Hồ Mạn Lệ ngẩng đầu nhìn tôi bằng con mắt còn lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy cô ta không còn hận nữa.
Chỉ còn sợ.
Nhưng sợ hãi không thể xóa tội.
Tôi nói:
“Cậu từng có cơ hội mở cửa.”
Cô ta khóc nức nở.
“Tôi sai rồi!”
Tôi đáp:
“Tôi nghe thấy rồi.”
Nước cuốn qua chân mẹ con họ.
Không nhấn chìm.
Chỉ quấn lấy mắt còn lại của Hồ Mạn Lệ.
Chaporia
Bình Luận (0)