20px

Cô ta hét lên.

Sau đêm đó, Hồ Mạn Lệ không ch*t.

Nhưng hai mắt đều mù.

Cô ta sống, để mỗi ngày đều phải nghe người khác kể lại chuyện mình từng làm.

Mẹ cô ta bị nước cuốn gãy nốt chân còn lại.

Cũng sống.

Sống để chăm sóc đứa con mù lòa mà bà ta từng muốn biến thành Thiện Nữ thứ hai.

Còn bà đồng Lưu.

Bạch Thiện không để nước cuốn bà ta đi.

Anh ta kéo bà ta xuống sông.

Trước khi chìm, bà ta gào thét nguyền rủa tôi.

“Lý Thiện!”

“Mày tưởng mình thắng sao?”

“Mày là thứ sinh ra từ oán!”

“Mày vĩnh viễn không thể làm người bình thường!”

Tôi nhìn bà ta bị nước nuốt đến tận cổ.

Tôi nói:

“Không bình thường thì không bình thường.”

“Ít nhất tôi không làm thứ như bà.”

Nước sông khép lại.

Bà đồng Lưu biến mất.

Nhưng ngay sau đó, dưới nước vang lên tiếng chuông.

Leng keng.

Leng keng.

Rất nhỏ.

Rất xa.

Như thể có thứ gì đó vẫn chưa hoàn toàn ch*t.

Bạch Thiện nhìn tôi.

“Bà ta không dễ tan đâu.”

Tôi nói:

“Vậy sau này gặp lại, lại tính tiếp.”

Anh ta cười.

“Cô thật sự không sợ?”

Tôi nhìn ngôi làng đang chìm trong nước lũ có chọn lọc.

Tôi nhìn những người từng cao cao tại thượng nay quỳ trong bùn cầu xin.

Tôi nhìn bà nội ôm x/á/c bố tôi ngồi trước cửa nhà, nước lũ đi ngang qua bà mà không chạm đến.

Tôi nói:

“Sợ.”

“Nhưng sợ không có nghĩa là phải quỳ.”

Bạch Thiện im lặng.

Một lúc lâu sau, anh ta hỏi:

“Cô vẫn không đi với ta?”

Tôi cởi áo cưới đỏ trên người, ném xuống sông.

Áo đỏ bị nước cuốn đi, giống một vệt m/áu dài.

“Tôi đi khỏi làng.”

“Nhưng không đi theo anh.”

“Bạch Thiện, anh muốn trả thù thì trả thù.”

“Nhưng đừng dùng danh nghĩa cứu tôi để trói tôi.”

Anh ta nhìn tôi.

Ánh mắt rất sâu.

Tôi vốn tưởng anh ta sẽ tức giận.

Nhưng không.

Anh ta chỉ cười nhạt, vẻ mặt vừa tiếc nuối vừa mỉa mai.

“Lý Thiện.”

“Cô thật sự rất khó nuôi.”

Tôi đáp:

“Tôi cũng đâu bảo anh nuôi.”

Anh ta bật cười.

Tiếng cười tan vào mưa.

Sau đó, thân hình anh ta dần mờ đi.

Trước khi biến mất, anh ta nói:

“Cô có thể không đi với ta.”

“Nhưng nước sẽ luôn nhớ cô.”

“Ngày nào cô còn sống, ngày đó cô không thoát khỏi dòng sông này.”

Tôi nhìn anh ta.

“Vậy cứ để nó nhớ.”

“Dù sao tôi cũng nhớ nó.”

Bạch Thiện biến mất trong màn mưa.

Trời gần sáng thì nước rút.

Làng Lý Gia gần như bị phá hủy một nửa.

Những nhà sạch nợ chỉ bị nước tràn qua sân.

Những nhà mang nợ thì tường sập, ruộng mất, người tàn.

Không ai dám nói là do tôi nữa.

Hoặc có nói, cũng chỉ dám nói sau lưng.

Nhưng tôi không quan tâm.

Sáng hôm đó, tôi giúp bà nội ch/ôn bố tôi.

Không làm tang lớn.

Không mời cả làng.

Chỉ có một cái hố bên cạnh m/ộ mẹ tôi.

Bà nội hỏi tôi:

“Con có muốn thắp cho bố con nén nhang không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Bà nội không ép.

Bà quỳ trước m/ộ mẹ tôi rất lâu.

Từ sáng đến trưa.

Cuối cùng, bà dập đầu ba cái.

“Mộc Lan, mẹ trả không nổi.”

“Kiếp sau nếu còn gặp, con cứ tránh xa nhà họ Lý.”

“Đừng gả tới nữa.”

Tôi đứng bên cạnh, nhìn tấm bia gỗ đơn sơ.

Trên đó khắc ba chữ Tần Mộc Lan.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mẹ tôi không còn là cái bóng mơ hồ dưới nước.

Bà có tên.

Có m/ộ.

Có người nhớ.

Chiều hôm đó, tôi rời làng.

Bà nội đưa tôi đến đầu cầu đá.

Bà nhét vào tay tôi một túi vải nhỏ.

Bên trong là tiền bà giấu nhiều năm, một ít bạc vụn, và chiếc vòng bạc tôi đã trả lại.

“Cầm đi.”

Tôi không nhận.

Bà nắm tay tôi, nhét thật chặt.

“Bà không cầu con tha thứ.”

“Bà chỉ mong con sống.”

Tôi nhìn bà.

Bà già hơn hôm qua rất nhiều.

Như thể một đêm mưa đã rút sạch nửa mạng của bà.

Tôi hỏi:

“Bà ở lại thật sao?”

Bà gật đầu.

“Bà phải trông m/ộ mẹ con.”

“Cũng phải trông cái làng này.”

Tôi cười nhạt.

“Làng này đáng để trông sao?”

Bà nhìn đám nhà cửa xiêu vẹo sau lưng, giọng mệt mỏi.

“Không đáng.”

“Nhưng luôn có trẻ con sinh ra ở đây.”

“Chúng nó chưa làm gì sai.”

“Bà sống được ngày nào thì trông ngày đó.”

Tôi không nói nữa.

Tôi đeo túi lên vai, đi qua cầu.

Đi được vài bước, bà nội gọi tôi.

“Thiện Thiện.”

Tôi quay đầu.

Bà đứng bên kia cầu, tóc bạc bay trong gió.

“Sau này đừng để ai gọi con là Thiện Nữ nữa.”

Tôi nhìn bà rất lâu.

Rồi gật đầu.

“Con biết.”

Tôi rời làng Lý Gia năm mười tám tuổi.

Đến thị trấn, tôi dùng số tiền bà nội đưa thuê một căn phòng nhỏ gần bến xe.

Tôi tìm việc trong một quán ăn.

Rửa bát, bưng đồ, dọn bàn.

Bà chủ thấy tôi da trắng, tay chân nhanh nhẹn, ban đầu rất thích.

Nhưng chỉ ba ngày sau, mấy gã khách quen bắt đầu cố ý gọi tôi đến rót nước.

Có người hỏi tôi dùng nước hoa gì mà thơm thế.

Có người nhân lúc đông khách chạm vào tay tôi.

Có người nhét tiền vào túi áo tôi, cười nói chỉ cần tôi đi uống với họ một ly.

Tôi cầm bình nước nóng, đổ thẳng lên mu bàn tay kẻ đó.

Hắn hét lên, lật bàn muốn đánh tôi.

Đêm đó, sau khi quán đóng cửa, hắn chặn tôi ở ngõ sau.

Hắn dẫn theo hai người.

Tôi đứng dưới ngọn đèn đường hỏng chập chờn, thở dài.

“Ở đâu cũng có loại này nhỉ.”

Hắn cười gằn.

“Con ranh, hôm nay tao cho mày biết thế nào là…”

Lời chưa nói hết, cống thoát nước bên cạnh bỗng vang lên tiếng ọc ọc.

Một con lươn trắng nhỏ chui ra.

Sau đó là con thứ hai.

Con thứ ba.

Tôi nhìn đám lươn, rồi nhìn ba gã đàn ông mặt mày trắng bệch.

Tôi nói:

“Chạy đi.”

“Chạy được thì tính mạng các người lớn.”

Ba gã đó hét lên bỏ chạy.

Đám lươn không đuổi theo.

Chúng chỉ bò đến chân tôi, ngoan ngoãn cuộn lại.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn con lươn trắng nhỏ dẫn đầu.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt đen nhánh.

Giống hệt Bạch Thiện.

Tôi lạnh mặt.

“Bảo chủ của tụi mày bớt rảnh.”

Con lươn nhỏ nghiêng đầu, rồi chậm rãi bò về cống.

Từ đó về sau, tôi biết Bạch Thiện vẫn đi theo tôi.

Không hiện thân.

Nhưng luôn ở gần những nơi có nước.

Ly nước trên bàn.

Cống thoát nước ven đường.

Mưa đọng trên mái hiên.

Dòng sông sau thị trấn.

Thỉnh thoảng tôi nằm mơ thấy anh ta.

Trong mơ, anh ta ngồi dưới đáy sông, áo trắng trải dài như rong nước, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa lạnh vừa buồn cười.

Anh ta hỏi:

“Lý Thiện, làm người vui không?”

Tôi đáp:

“Không vui lắm.”

Anh ta cười.

“Vậy xuống nước đi.”

Tôi nói:

“Không.”

Giấc mơ nào cũng kết thúc bằng tiếng anh ta thở dài.

Nửa năm sau, tôi nhận được tin bà nội ch*t.

Người báo tin là một đứa trẻ trong làng, chạy lên thị trấn tìm tôi.

Nó nói bà nội ch*t vào đêm mưa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...