Con trai dì lúc ấy còn đang học đại học.
Làm sao có thể một lúc lấy ra ba vạn hai nghìn tệ?
Người thứ hai tôi nghĩ tới là bố.
Nhưng khi mẹ tôi đổ bệnh.
Bố mẹ đã ly hôn được ba năm.
Ông còn lập gia đình mới.
Ngay cả đến thăm mẹ tôi một lần cũng không chịu.
Chứ đừng nói lấy ra ba vạn tệ.
Người thứ ba mà tôi nghĩ tới…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Con tàu lao đi trong màn đêm.
Ánh đèn ngoài cửa sổ lúc sáng lúc tối.
Giống như những thước phim không bao giờ có thể dừng lại.
Tôi tựa đầu vào cửa kính.
Trong đầu hỗn loạn vô cùng.
Lúc thì nhớ đến dáng vẻ mẹ nằm trên giường bệnh.
Lúc lại nhớ câu nói của cậu tôi:
“Dạo này cậu cũng khó khăn.”
Rồi lại nhớ tới câu nói trong bài đăng của mợ:
“Nuôi chó còn biết vẫy đuôi.”
Hai giờ sáng.
Tàu đến huyện.
Tôi tìm một nhà nghỉ nhỏ gần ga tàu để ở tạm.
Gửi cho Chu Nghiễn một tin nhắn.
Báo rằng tôi đã về quê.
Sau đó ngã vật xuống giường.
Nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Chiếc điều hòa trong nhà nghỉ cũng là loại cũ kỹ.
Kêu ù ù không ngừng.
Giống hệt chiếc điều hòa trong căn phòng thuê của tôi ở Giang Thành.
Tôi mơ mơ màng màng thiếp đi.
Trong mơ, mẹ ngồi phơi nắng trong sân nhà cũ ở quê.
Ánh mặt trời rơi trên mái tóc đã bạc trắng của bà.
Bà mỉm cười với tôi rồi nói:
“Lộc Khê, có những chuyện con nên biết rồi.”
Lúc tôi giật mình tỉnh dậy.
Trời đã sáng hẳn.
Từ huyện về đến làng vẫn còn một quãng đường nữa.
Tôi ngồi xe khách hơn một tiếng.
Lại đi bộ thêm hai mươi phút trên con đường quê.
Mới nhìn thấy ngôi làng vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy.
Cây hòe già ở đầu làng vẫn còn đó.
Dưới gốc cây có mấy cụ già đang ngồi hóng mát.
Thấy tôi đi tới.
Ánh mắt họ mang theo sự tò mò và dò xét.
“Con bé nhà ai thế nhỉ?”
Một bà lão nheo mắt nhìn hồi lâu.
“Con gái nhà Tú Lan đấy.”
Một bà lão khác đáp.
“À, con bé nhà Tú Lan đang làm việc ở Giang Thành đó hả?”
Ánh mắt bà lão đầu tiên chợt thay đổi.
Trong đó có thêm thứ gì đó tôi không hiểu nổi.
Giống như thương hại.
Lại giống như thở dài.
Tôi không dừng lại.
Chỉ đi thẳng vào trong làng.
Nhà bà ngoại được sửa sang lại từ ba năm trước.
Từ căn nhà gạch ngói cũ biến thành một căn nhà hai tầng.
Trước cửa đậu một chiếc xe tải nhỏ còn khá mới.
Cây quế trong sân vẫn còn.
Đã cao lên rất nhiều.
Tán lá sum suê che gần nửa khoảng sân.
Tôi đẩy cổng bước vào.
Một con chó vàng lớn lập tức sủa tôi hai tiếng.
Sau đó nó ngửi ngửi ống quần tôi.
Rồi vẫy đuôi bỏ đi.
“Ai đấy?”
Trong nhà vọng ra giọng bà ngoại.
Già nua và khàn đặc.
“Bà ngoại, là cháu đây, Lộc Khê.”
Trong nhà bỗng yên lặng một thoáng.
Sau đó vang lên tiếng gậy chống gõ xuống nền nhà.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng động ngày một gần hơn.
Bà ngoại xuất hiện ở cửa.
Bà mặc một chiếc áo vải bông màu xám.
Mái tóc đã bạc trắng hoàn toàn.
Những nếp nhăn trên gương mặt giống như lòng sông khô cạn.
Chỉ có đôi mắt vẫn còn giữ lại vài phần thần thái của tuổi trẻ.
“Lộc Khê?”
Bà nheo mắt nhìn tôi hồi lâu.
Đột nhiên vành mắt đỏ lên.
“Sao cháu lại về rồi?”
“Cũng không gọi điện báo trước một tiếng.”
Tôi bước tới đỡ lấy bà.
“Bà ngoại, cháu nhớ bà nên về thăm bà thôi.”
Bà nắm lấy tay tôi.
Những ngón tay gầy guộc hiện rõ khớp xương.
Lạnh ngắt.
Bà nắm rất chặt.
Giống như sợ tôi sẽ chạy mất.
Bà dẫn tôi vào nhà.
Cho tôi ngồi xuống ghế sofa.
Còn mình thì đi rót nước.
Nhìn bóng lưng còng xuống của bà.
Trong lòng tôi bỗng chua xót vô cùng.
“Mợ cháu ra chợ trên thị trấn rồi.”
“Cậu cháu ra đồng.”
“Em họ cháu vẫn còn ngủ trên tầng.”
“Hôm qua chơi game tới khuya.”
Bà vừa rót nước vừa lải nhải kể.
“Đứa nhỏ này cũng thật là.”
“Về mà chẳng nói một tiếng.”
“Để bà còn bảo cậu cháu ra bến xe đón.”
“Không cần đâu bà.”
“Cháu tự về được mà.”
Bà đưa cốc nước cho tôi.
Rồi ngồi xuống bên cạnh.
Nhìn tôi hồi lâu.
Cuối cùng khẽ thở dài.
“Lộc Khê à.”
“Chuyện giữa cháu và cậu cháu, bà biết cả rồi.”
Tôi cầm cốc nước.
Đầu ngón tay vô thức siết chặt.
“Mợ cháu là người nói năng không biết giữ mồm giữ miệng.”
“Nói chuyện nghe không lọt tai.”
“Nhưng lòng dạ không xấu.”
“Cậu cháu cũng vậy.”
“Nó là người sĩ diện.”
“Miệng lưỡi chẳng chịu nhường ai.”
“Nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến cháu.”
Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
“Người một nhà với nhau.”
“Có chuyện gì không thể ngồi xuống nói tử tế chứ?”
“Nhất định phải làm ầm lên thế này.”
“Để người ngoài chê cười sao?”
Tôi hé miệng định nói gì đó.
Nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.
“Bà ngoại.”
“Bà có biết ba chiếc điều hòa đó là hàng thu tiền khi nhận không?”
Bà sững người.
“Thu tiền khi nhận là sao?”
“Có nghĩa là cậu mua điều hòa gửi tới nhà cháu.”
“Nhưng người trả tiền lại là cháu.”
“Ba chiếc điều hòa hết ba vạn sáu nghìn tệ.”
“Cậu bảo cháu ứng trước.”
“Sau đó sẽ chuyển lại tiền cho cháu.”
“Rồi để em họ lên Giang Thành ở nhà cháu tìm việc.”
Môi bà ngoại khẽ động đậy.
Ánh mắt hiện lên vẻ hoảng loạn.
Giống như muốn biện hộ thay cho con trai.
Nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Lộc Khê à…”
“Cậu cháu nó…”
“Có lẽ chỉ muốn giúp cháu thôi.”
“Chỉ là cách làm không đúng lắm.”
“Bà ngoại.”
“Mười năm trước lúc mẹ cháu nằm viện.”
“Cháu gọi điện cho cậu vay tiền.”
Chaporia
Bình Luận (0)