“Cậu nói trong tay đang khó khăn.”
“Một đồng cũng không cho cháu vay.”
“Bây giờ đến lúc cần cháu giúp.”
“Cậu lại mang ba chiếc điều hòa mà cháu phải tự bỏ tiền ra mua tới.”
“Sau đó còn nói với mọi người rằng cháu vô ơn bạc nghĩa.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Bà ngoại.”
“Cháu muốn biết.”
“Rốt cuộc ai mới là người vô ơn bạc nghĩa?”
Bà ngoại không nói gì.
Nhưng vành mắt đã đỏ hoe.
Trong nhà yên tĩnh đến lạ.
Chỉ còn tiếng chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ tích tắc không ngừng.
Con chó vàng nằm phục ở cửa.
Thỉnh thoảng lại vẫy đuôi một cái.
Giống như đang bất an thay cho chủ nhân của nó.
Rất lâu sau.
Bà ngoại mới ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong mắt bà có một thứ cảm xúc phức tạp mà từ trước đến nay tôi chưa từng thấy.
“Lộc Khê à.”
“Hồi mẹ cháu đổ bệnh…”
“Cậu cháu thực ra không phải không muốn cho cháu vay tiền.”
Tim tôi đập mạnh.
“Ý bà là sao?”
Bàn tay bà ngoại khẽ run.
Giống như đang phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.
Bà nhìn tôi một cái.
Rồi lại dời ánh mắt đi.
Cuối cùng như đã hạ quyết tâm.
Bà chậm rãi mở miệng:
“Năm đó cậu cháu có cho vay.”
“Nó lén rút hai vạn tệ từ sổ tiết kiệm trong nhà.”
“Bảo bà mang đến bệnh viện cho mẹ cháu.”
“Nhưng lúc bà đến nơi, mẹ cháu lại nói với bà một câu.”
“Bà ấy bảo mang số tiền đó trả lại cho cậu cháu.”
“Nói rằng đã gom đủ tiền phẫu thuật rồi.”
“Không cần nữa.”
Hơi thở của tôi như ngừng lại trong chớp mắt.
“Bà ngoại.”
“Nhưng lúc đó mẹ cháu rõ ràng chưa gom đủ tiền phẫu thuật.”
“Cháu gọi điện khắp nơi vay tiền cũng không vay được.”
“Sao mẹ cháu có thể nói đã gom đủ rồi được?”
Bà ngoại nhìn tôi.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Bởi vì tiền phẫu thuật ấy…”
“Đã có người đóng giúp mẹ cháu rồi.”
“Mẹ cháu sợ cậu cháu biết chuyện này.”
“Nên mới bảo bà trả tiền lại.”
“Còn dặn bà nói với mọi người rằng cậu cháu chưa từng cho các cháu vay tiền.”
“Ai đóng?”
Giọng tôi run lên.
Bà ngoại lắc đầu.
“Mẹ cháu không nói cho bà biết.”
“Bà ấy chỉ bảo có một người tốt bụng giúp đỡ.”
“Nhưng người đó không muốn ai biết.”
“Bà ấy còn bắt bà thề.”
“Cả đời này không được nói với bất kỳ ai.”
Tôi nhìn gương mặt già nua của bà.
Nhìn những giọt nước mắt đục ngầu nơi khóe mắt.
Đột nhiên cảm thấy cả thế giới như đang xoay tròn.
Mùa đông mười năm trước ấy.
Tôi từng cho rằng cả thế giới đã bỏ rơi hai mẹ con tôi.
Tôi cho rằng cậu là một người thân máu lạnh thấy chết không cứu.
Tôi cho rằng họ hàng thân thích đều không đáng tin.
Tôi cho rằng mình chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.
Nhưng bây giờ.
Bà ngoại lại nói với tôi rằng.
Cậu đã cho vay tiền.
Là mẹ tôi chủ động bảo trả lại.
Có một người âm thầm đóng tiền phẫu thuật cho chúng tôi.
Nhưng không cho bất kỳ ai biết.
Còn tôi.
Trong lúc hoàn toàn không hay biết gì.
Lại hận cậu suốt mười năm.
Chương 4
Trên tầng vang lên tiếng bước chân.
Thẩm Kiến Quốc mang dép lê đi xuống.
Vừa nhìn thấy tôi ngồi trên sofa.
Cậu ta rõ ràng khựng lại một chút.
Sau đó kéo khóe miệng cười.
Xem như chào hỏi.
“Chị.”
“Sao chị lại về rồi?”
Tôi vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn sau những lời bà ngoại vừa nói.
Chỉ máy móc gật đầu.
Thẩm Kiến Quốc đi vào bếp rót một cốc nước.
Rồi cầm cốc dựa vào khung cửa.
Từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt.
“Về vì chuyện trên vòng bạn bè à?”
Tôi không trả lời.
Cậu ta uống một ngụm nước.
Giọng điệu nhàn nhạt.
“Chị cũng biết tính mẹ em rồi mà.”
“Miệng chẳng biết giữ lời.”
“Chị đừng chấp bà ấy.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại.”
“Hôm đó lúc chị từ chối em qua điện thoại.”
“Thật sự cũng khá tổn thương người khác đấy.”
“Kiến Quốc.”
Bà ngoại khẽ gọi một tiếng.
“Bà ngoại.”
“Cháu chỉ nói sự thật thôi.”
Thẩm Kiến Quốc nhún vai.
“Chị.”
“Bao nhiêu năm nay chị sống ở Giang Thành.”
“Em chưa từng nhờ chị giúp chuyện gì.”
“Giờ em tốt nghiệp đại học rồi.”
“Muốn đến Giang Thành tìm việc.”
“Chỉ nhờ chị cho ở nhờ vài hôm.”
“Vậy mà chị cũng không đồng ý.”
“Nói thật.”
“Trong lòng em lạnh lắm.”
Tôi nhìn người em họ nhỏ hơn mình ba tuổi.
Bỗng thấy xa lạ vô cùng.
Trong ký ức.
Cậu ta vẫn là đứa trẻ ngày nào bám theo sau lưng tôi đòi kẹo.
Tóc buộc chỏm cao.
Mặt đầy nước mũi.
Mỗi lần cười lại lộ ra hai chiếc răng cửa bị sứt.
Nhưng người thanh niên đang đứng trước mặt tôi bây giờ.
Lại mặc áo hoodie hàng hiệu.
Đeo đồng hồ đắt tiền.
Nói chuyện với giọng điệu của một người trưởng thành đầy tính toán.
“Kiến Quốc.”
“Em có biết ba chiếc điều hòa đó là hàng thu tiền khi nhận không?”
Tôi hỏi.
Cậu ta cau mày.
“Biết chứ.”
“Bố em nói rồi.”
“Bảo chị ứng tiền trước.”
“Sau đó ông ấy chuyển lại cho chị.”
“Người một nhà với nhau.”
“Chị còn sợ bố em quỵt nợ à?”
“Vậy em có biết không?”
“Bố em chưa từng nói với chị sẽ chuyển tiền lại.”
“Chỉ sau khi nhân viên giao hàng gọi cho chị.”
“Ông ấy mới gọi điện bảo chị ứng trước.”
Biểu cảm trên mặt Thẩm Kiến Quốc khẽ thay đổi.
Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Chắc bố em quên thôi.”
“Dù sao cũng chỉ là một câu nói.”
“Chị không muốn thì cứ nói thẳng.”
“Không cần phải làm mọi chuyện thành ra thế này.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
Chaporia
Bình Luận (0)