20px

“Lộc Khê.”

“Có phải cậu xảy ra chuyện gì rồi không?”

Trong giọng anh là sự lo lắng rất rõ ràng.

“Những câu hỏi hôm nay của cậu không bình thường chút nào.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Chu Nghiễn.”

“Mình hỏi cậu một chuyện.”

“Xin cậu trả lời thật.”

“Cậu hỏi đi.”

“Cậu có biết mình không?”

“Ý mình là… trước khi mình vào đại học.”

“Cậu đã biết mình rồi sao?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Mà im lặng…

Đôi khi chính là câu trả lời.

Và thường cũng là câu trả lời chân thật nhất.

“Mình biết cậu.”

Giọng Chu Nghiễn trầm xuống.

Không còn vẻ thoải mái như thường ngày.

Mà mang theo sự nghiêm túc tôi chưa từng nghe thấy.

Tim tôi đột nhiên thắt lại.

“Biết bằng cách nào?”

“Lộc Khê.”

“Chuyện này mình luôn muốn nói với cậu.”

“Nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.”

“Mình sợ sau khi biết chuyện.”

“Cậu sẽ trách mình.”

“Sẽ xa lánh mình.”

“Thậm chí sẽ nghĩ rằng mình tiếp cận cậu với mục đích khác.”

“Chu Nghiễn.”

“Cậu cứ nói đi.”

“Mình chịu đựng được.”

Lại là một khoảng lặng.

Tôi nghe thấy tiếng anh hít sâu một hơi.

Sau đó chậm rãi kể lại.

“Bố mình và mẹ cậu là bạn học cấp hai.”

“Mẹ cậu tên Thẩm Tú Lan.”

“Bố mình tên Chu Viễn Sơn.”

“Họ học cùng lớp suốt ba năm.”

“Ngồi trước sau bàn nhau.”

“Sau này bố mình làm ăn phát đạt.”

“Nhưng vẫn giữ liên lạc với mẹ cậu.”

“Lễ Tết thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm.”

“Những chuyện này mẹ mình cũng biết.”

“Bà chưa từng nghĩ nhiều.”

“Chỉ xem như bạn học cũ hỏi han nhau thôi.”

“Mười năm trước.”

“Khi mẹ cậu nằm viện.”

“Một đêm nọ bố mình nhận được cuộc gọi từ mẹ cậu.”

“Trong điện thoại.”

“Bà ấy khóc rất lâu.”

“Nói rằng bà không sợ chết.”

“Chỉ không yên lòng về cậu.”

“Bà nói học phí của cậu còn chưa gom đủ.”

“Nói cậu vẫn còn nhỏ.”

“Nếu bà đi rồi sẽ không còn ai chăm sóc cậu nữa.”

“Bố mình nghe xong rất khó chịu.”

“Hôm sau liền bảo mẹ mình đến bệnh viện thăm mẹ cậu.”

“Xem có thể giúp được gì không.”

“Mẹ mình tới bệnh viện.”

“Sau khi về mới nói với bố mình.”

“Rằng mẹ cậu cần làm phẫu thuật.”

“Nhưng vẫn thiếu ba vạn tệ tiền viện phí.”

“Bố mình không hề do dự.”

“Ông bảo mẹ mình lấy danh nghĩa của mẹ cậu đóng số tiền đó.”

“Còn đặc biệt dặn dò.”

“Đừng để mẹ cậu biết là ai bỏ tiền.”

“Chỉ nói có người tốt quyên góp ẩn danh.”

“Nhưng sau đó mẹ cậu vẫn biết.”

“Bởi vì mẹ mình lỡ lời khi tới thăm bệnh.”

“Lúc ấy mẹ cậu vừa khóc vừa nói với mẹ mình.”

“Rằng món ân tình này cả đời cũng không trả nổi.”

“Bà còn nhờ mẹ mình chuyển lời cho bố mình.”

“Nếu sau này con gái bà gặp khó khăn.”

“Xin bố mình nể tình bạn học cũ mà giúp đỡ một chút.

“Sau đó nữa.”

“Cậu thi đỗ đại học.”

“Lại đúng trường của mình.”

“Bố mình bảo mình quan tâm cậu nhiều hơn.”

“Nói rằng cậu là con gái của bạn học cũ.”

“Một mình học tập nơi đất khách không dễ dàng.”

“Nhưng mình sợ cậu nghĩ nhiều.”

“Nên chưa từng nói cho cậu biết những chuyện này.”

“Chỉ âm thầm tiếp xúc với cậu nhiều hơn.”

“Quan tâm cậu nhiều hơn.”

“Lộc Khê.”

“Mình thừa nhận.”

“Lúc đầu tiếp cận cậu.”

“Đúng là vì lời dặn của bố.”

“Nhưng bốn năm qua.”

“Trong lòng mình.”

“Cậu đã không còn là một người bạn học cần được chăm sóc nữa.”

“Cậu là người bạn thân nhất của mình.”

“Là người mình tin tưởng nhất.”

“Là người mà mình thật lòng muốn ở bên cả đời.”

Sau khi Chu Nghiễn nói xong.

Cả hai đầu dây đều rơi vào im lặng.

Tôi dựa lưng vào thân cây quế.

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Rơi trên vạt áo.

Loang ra thành những đóa hoa màu sẫm.

Thì ra là vậy.

Thì ra trên đời này thật sự có những người xa lạ sẵn lòng chìa tay giúp đỡ.

Không vì huyết thống.

Không vì lợi ích.

Chỉ vì ông ấy từng là bạn học ngồi trước sau bàn với mẹ tôi.

Thì ra việc Chu Nghiễn xuất hiện trong cuộc đời tôi…

Không phải ngẫu nhiên.

Mà là sự dịu dàng đã được ai đó âm thầm chuẩn bị từ rất lâu.

Thì ra suốt mười năm qua.

Tôi chưa từng chiến đấu một mình.

Ở nơi tôi không nhìn thấy.

Vẫn luôn có người chống đỡ cho tôi một chiếc ô.

“Lộc Khê?”

Giọng Chu Nghiễn trở nên hoảng hốt.

“Cậu còn đó không?”

“Đừng khóc.”

“Nếu cậu giận thì cứ mắng mình.”

“Đánh mình cũng được.”

“Đừng tự nhốt mình trong lòng như vậy.”

“Không phải đâu.”

Tôi nghẹn ngào đáp.

“Mình không giận.”

“Chỉ là…”

“Mình cảm thấy có lỗi với cậu.”

“Có lỗi với mình?”

Chu Nghiễn ngẩn người.

“Có lỗi chuyện gì?”

“Có lỗi vì cậu đã giấu mình suốt nhiều năm như thế.”

“Trong khi mình vẫn luôn than phiền với cậu rằng cuộc sống quá khó khăn.”

“Than phiền rằng chẳng có ai giúp đỡ mình.”

“Nhưng lúc mình than phiền.”

“Cậu vẫn ngồi bên cạnh nghe.”

“Rõ ràng cậu mới là người đã giúp mình.”

“Vậy mà cậu chưa từng nói một lời nào.”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ.

Là kiểu cười nhẹ nhõm.

Ấm áp.

Như cuối cùng cũng có thể buông xuống một gánh nặng đã cất giữ suốt nhiều năm.

“Lộc Khê.”

“Mình đã giúp cậu chuyện gì đâu?”

“Tiền là bố mình bỏ ra.”

“Mình chẳng làm gì cả.”

“Bốn năm đại học.”

“Mình chỉ cùng cậu ăn cơm suốt bốn năm.”

“Xem phim suốt bốn năm.”

“Nghe cậu than thở về cuộc đời suốt bốn năm.”

“Nếu như thế cũng được xem là giúp đỡ.”

“Vậy thì việc giúp đỡ này của mình quá nhẹ nhàng rồi.”

Tôi bật cười qua làn nước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...