Trong đó có cả tôi.
Khi cậu đứng dậy mời rượu.
Bàn tay cầm ly hơi run run.
Ông nhìn Chu Nghiễn.
Giọng nói khàn đặc:
“Chu Nghiễn.”
“Cậu chỉ có một yêu cầu thôi.”
“Đối xử tốt với cháu gái cậu một chút.”
“Nếu con dám bắt nạt nó.”
“Người cậu này sẽ là người đầu tiên không đồng ý.”
Chu Nghiễn nâng ly lên.
Nghiêm túc đáp:
“Cậu.”
“Cậu cứ yên tâm.”
“Con sẽ dùng cả đời mình để đối xử tốt với cô ấy.”
Khi tiệc cưới kết thúc.
Trời đã tối.
Ngoài quảng trường trong làng.
Pháo hoa bắt đầu được bắn lên.
Từng chùm pháo nở rộ giữa bầu trời đêm.
Chiếu sáng cả ngôi làng.
Lũ trẻ chạy nhảy khắp quảng trường.
Người lớn đứng thành từng nhóm trò chuyện.
Tiếng cười hòa cùng tiếng pháo hoa.
Nhộn nhịp đến mức chẳng giống một đêm thu bình thường.
Tôi đứng dưới gốc cây quế.
Ngẩng đầu nhìn những chùm pháo hoa trên bầu trời.
Bỗng cảm thấy tất cả giống như một giấc mơ.
Mùa đông mười năm trước.
Tôi từng nghĩ mình đã mất đi cả thế giới.
Nhưng mùa thu của mười năm sau.
Tôi lại nhận ra.
Thì ra mình đang sở hữu cả thế giới.
Một người chồng yêu thương tôi.
Một mái nhà ấm áp.
Một công việc mà tôi yêu thích.
Một gia đình cuối cùng không còn khiến tôi ngột ngạt nữa.
Và cả những thiện ý cùng dịu dàng được cất giấu trong năm tháng.
Chúng có thể đến muộn một chút.
Nhưng cuối cùng vẫn chưa từng vắng mặt.
________________________________________
Chương 12
Cuộc sống sau khi kết hôn.
Thật ra không khác trước quá nhiều.
Khác biệt duy nhất.
Là tôi chuyển đến căn hộ hai phòng ngủ của Chu Nghiễn.
Và trả lại căn phòng thuê cũ.
Ngày trả phòng.
Tôi đứng trong căn nhà ấy.
Nhìn chiếc điều hòa cũ trên tường lần cuối.
Nó vẫn kêu ù ù như trước.
Giống một người bạn già không biết mệt.
Tôi gọi điện cho chủ nhà.
Nói rằng mình không thuê nữa.
Chìa khóa đã để dưới tấm thảm trước cửa.
Chủ nhà nói:
“Cô Thẩm à.”
“Mấy năm nay cô luôn trả tiền nhà đúng hạn.”
“Lại giữ gìn nhà cửa sạch sẽ.”
“Là một người thuê rất tốt.”
“Sau này nếu cần.”
“Cứ quay lại ở bất cứ lúc nào.”
Tôi cười.
“Cảm ơn cô.”
“Chắc là sẽ không cần nữa đâu.”
Khi bước ra khỏi cổng khu dân cư.
Tôi quay đầu nhìn lại tòa nhà cũ kỹ ấy.
Nó vẫn như ngày nào.
Tường bong tróc.
Đường ống nước hoen gỉ.
Bên dưới đậu kín xe điện.
Nhưng chính tòa nhà bình thường ấy.
Chính căn phòng nhỏ bé ấy.
Đã đồng hành cùng tôi từ một sinh viên nghèo mới ra trường.
Đi đến ngày hôm nay.
Có những nơi.
Lúc rời đi bạn sẽ không quá lưu luyến.
Nhưng bạn biết.
Nó sẽ mãi nằm trong ký ức của mình.
Bởi một phần tuổi trẻ đã được gửi lại nơi đó.
Tháng Mười Một.
Bà ngoại đổ bệnh.
Không phải bệnh nặng.
Chỉ là cảm lạnh thông thường.
Nhưng tuổi đã cao.
Nên hồi phục rất chậm.
Tôi xin nghỉ phép.
Về quê chăm sóc bà suốt một tuần.
Cậu và mợ cũng hết lòng chăm sóc.
Ngày nào cũng nấu cháo.
Hầm canh.
Hỏi han đủ điều.
Thẩm Kiến Quốc từ huyện chạy về.
Mang theo một thùng thực phẩm bổ dưỡng.
Dù bà ngoại luôn miệng trách:
“Lại tiêu tiền linh tinh.”
Nhưng nụ cười trên mặt bà lại không giấu nổi.
Nhìn cảnh ấy.
Tôi chợt nhận ra.
Có những vết thương cần rất nhiều năm mới lành.
Có những hiểu lầm cần rất nhiều năm mới được hóa giải.
Nhưng chỉ cần mọi người còn muốn bước về phía nhau.
Thì dù muộn đến đâu.
Vẫn còn cơ hội bắt đầu lại.
Bà ngoại nằm trên giường bệnh.
Nắm chặt tay tôi rồi nói:
“Lộc Khê.”
“Đừng lo cho bà.”
“Bà không sao đâu.”
“Cháu về đi.”
“Công việc vẫn quan trọng hơn.”
Tôi lắc đầu.
“Bà ngoại.”
“Công việc không gấp.”
“Bà dưỡng bệnh cho khỏe mới là điều quan trọng nhất.”
Bà nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Đứa nhỏ này.”
“Quá hiểu chuyện.”
“Khiến người ta đau lòng.”
Tôi cười.
“Bà ngoại.”
“Bây giờ cháu không còn một mình nữa.”
“Cháu có Chu Nghiễn rồi.”
“Bà đừng lo cho cháu.”
Bà ngoại gật đầu liên tục.
“Vậy thì tốt.”
“Vậy thì tốt.”
“Có người thương cháu là tốt rồi.”
Sau khi bà khỏi bệnh.
Tôi trở lại Giang Thành tiếp tục làm việc.
Cuộc sống quay về nhịp điệu quen thuộc.
Đi làm.
Tan làm.
Tăng ca.
Họp hành.
Thỉnh thoảng cùng Chu Nghiễn đi ăn một bữa ngon.
Thỉnh thoảng hẹn bạn bè tụ tập.
Nhưng có vài thứ đã khác.
Ví dụ như.
Tôi không còn sợ tiếng chuông điện thoại vang lên nữa.
Không còn sợ nhìn thấy cuộc gọi từ quê nhà.
Ví dụ như.
Tôi không còn để tâm đến những lời đánh giá của họ hàng.
Không còn cần sự công nhận của họ để chứng minh giá trị của bản thân.
Ví dụ như.
Tôi không còn mất ngủ giữa đêm.
Không còn nhìn chằm chằm lên trần nhà rồi hỏi:
“Vì sao lại là mình?”
Những thứ từng khiến tôi đau khổ.
Giờ đây đã không thể làm tổn thương tôi nữa.
Không phải vì chúng biến mất rồi.
Mà vì tôi đã mạnh mẽ hơn.
Mạnh mẽ đến mức có thể tha thứ cho những tổn thương ấy.
Mạnh mẽ đến mức có thể chấp nhận những điều không hoàn hảo.
Mạnh mẽ đến mức có thể yêu thương chính bản thân mình.
Dù bản thân ấy cũng không hoàn hảo.
________________________________________
Chương 13
Cuối năm.
Công ty tổ chức tiệc tất niên.
Tôi được trao danh hiệu Nhân viên xuất sắc của năm.
Khi bước lên sân khấu nhận giải.
Người dẫn chương trình bảo tôi phát biểu vài câu.
Tôi cầm micro.
Chaporia
Bình Luận (0)