“Hôm nay người hắn thương xót là Ngô Như Nguyệt, ta tha thứ cho hắn.”
“Ngày mai sẽ có Trần Như Nguyệt, Lý Như Nguyệt chờ ta.”
“Cho nên, chẳng bằng ta dành tâm tư cho hài tử.”
Ta dịu dàng vuốt ve bụng mình.
“Có nó, ta coi như đã có chỗ dựa.”
“Gia sản phụ thân để lại sẽ không bị các vị tộc thúc thu hồi.”
“Ta cũng có thể giữ được ngôi nhà phụ thân để lại cho ta.”
“Còn về Tần Sương Trản…”
Nói đến đây, ánh mắt ta lạnh xuống.
“Chỉ cần chàng không làm ra con riêng.”
“Dù có chết ở bên ngoài.”
“Cũng coi như giúp ta bớt phiền.”
09
Sắp đến ngày lâm bồn.
Ta đi bắt mạch lần cuối.
Tần Sương Trản đi cùng ta.
“Mời đại phu đến phủ là được.”
“Hà tất phải để nàng mỗi tháng đều vất vả đi lại như vậy.”
Ta cười nhẹ.
“Không sao.”
“Coi như ra ngoài đi dạo.”
“Vị đại phu ấy năm nay đã ngoài bảy mươi.”
“Không nên làm phiền người.”
Trên mặt Tần Sương Trản hiện lên vẻ dịu dàng.
“Phất Liễu.”
“Nàng lúc nào cũng thấu tình đạt lý như vậy.”
“Có đôi khi ta thật sự thấy may mắn vì cưới được một người vợ tốt như nàng.”
Lời vừa dứt.
Chàng lại đổi chủ đề.
“Gần đây Như Nguyệt…”
Ta liếc chàng một cái.
Tần Sương Trản lập tức im bặt.
Chưa đến một khắc sau.
Chàng lại không cam lòng mở miệng.
“Phu nhân, ta biết nàng không thích Như Nguyệt.”
“Nhưng lần này, ta đã tìm cho nàng ấy một mối hôn sự.”
“Là con trai của một viên tiểu quan ở ngoại thành kinh đô.”
“Phu nhân của hắn đã qua đời ba năm, hiện đang tìm người tái giá.”
“Ta đã dò xét nhân phẩm và gia thế của hắn.”
“Quả thực không tệ.”
“Như Nguyệt gả qua đó, cả đời cũng có chỗ nương tựa.”
“Ta cũng có thể toàn tâm toàn ý ở bên nàng.”
Ta không lên tiếng.
Chỉ nhìn một nhà ba người đi ngang ngoài cửa sổ.
Người nam nhân bế hài tử trong lòng.
Người thê tử hạnh phúc khoác cánh tay hắn.
Ba người vừa đi vừa trò chuyện những chuyện vụn vặt trong nhà.
Những ngày tháng như thế…
Có lẽ đời này ta sẽ không bao giờ có được nữa.
Tần Sương Trản lại đổi giọng.
“Chỉ là…”
Hô hấp của ta chợt ngưng lại.
Tần Sương Trản quan sát sắc mặt ta.
“Xuất thân của Như Nguyệt không cao.”
“Nếu gả qua đó mà không có chút của hồi môn.”
“E rằng sẽ bị người ta coi thường.”
“Ta nghĩ thế này.”
“Trong số những cửa tiệm nhạc phụ để lại.”
“Có vài cửa hàng tơ lụa nằm ở ngoại thành kinh đô.”
“Trước tiên đưa cho Như Nguyệt làm của hồi môn.”
“Sau này đợi ta thăng quan.”
“Bổng lộc tăng lên.”
“Ta sẽ mua cho phu nhân vài cửa tiệm tốt hơn.”
Ta chưa từng nghĩ.
Hắn có thể vô sỉ đến mức ấy.
Phụ thân cả đời thanh liêm.
Khắt khe với chính mình đến cực điểm.
Quan phục rách đến mức bị đồng liêu chế giễu cũng không nỡ thay.
Chỉ để dành thêm cho ta chút tiền phòng thân.
Sợ vì ta không có huynh đệ.
Sau này sẽ bị phu quân xem thường.
Mỗi đồng bạc phụ thân để lại cho ta.
Đều chứa đựng tình yêu thương sâu nặng của người.
Tần Sương Trản biết.
Hắn biết tất cả.
Vậy mà vẫn có thể mở miệng!
Muốn ta đem di vật phụ thân để lại.
Tặng cho kẻ đã phá nát tang lễ của người.
Lửa giận thiêu đốt toàn thân ta.
Đến mức ngay cả hơi thở cũng đau đớn.
Ta cầm chén trà lên.
Tạt thẳng vào mặt Tần Sương Trản.
“Chàng nằm mơ!”
10
Tần Sương Trản không ngờ ta lại nổi giận dữ dội đến vậy.
Trước đây.
Dù tức giận đến đâu, ta vẫn luôn giữ thể diện.
Vị Tần đại nhân phong độ ôn hòa giờ đây trên mặt còn dính vài lá trà.
Nhất thời không nói nổi lời nào.
Ta siết chặt lòng bàn tay.
Hận không thể tát thêm cho hắn hai cái.
“Tần Sương Trản.”
“Chàng muốn nâng đỡ Ngô Như Nguyệt thế nào ta mặc kệ.”
Chaporia
Bình Luận (0)