20px

“Nhưng muốn ta cùng chàng dâng tiền dâng của cho nàng ta?”

“Nằm mơ!”

“Nếu chàng cảm thấy ấm ức.”

“Vậy chúng ta hòa ly.”

Tần Sương Trản hoảng hốt.

Đến mặt cũng chẳng kịp lau.

“Phất Liễu, nàng nói gì vậy?”

“Ta chỉ thuận miệng nhắc tới thôi.”

“Nàng ấy là người ngoài.”

“Sao có thể vì một người ngoài mà đến mức hòa ly được?”

“Người ngoài?”

Ta lặp lại hai chữ ấy.

“Vì người ngoài.”

“Chàng ngay cả thể diện sau khi chết của phụ thân ta cũng không màng.”

“Dùng của hồi môn của ta mua nhà cho nàng ta.”

“Nàng ta bắt nạt đến tận đầu ta.”

“Chàng vẫn nói nàng ta đơn thuần, không có tâm địa xấu.”

“Vậy ý chàng chẳng phải là ta lòng dạ hẹp hòi, cố ý vu oan cho nàng ta sao?”

Tần Sương Trản tái mặt giải thích:

“Không phải.”

“Ta không có ý đó.”

“Ta chỉ là thấy nàng ấy đáng thương…”

Nói đến đây.

Hai mắt hắn đỏ hoe.

“Phất Liễu, ta thật sự chỉ thấy nàng ấy đáng thương.”

“Ta vừa sinh ra thì phụ thân đã qua đời.”

“Mẫu thân một mình nuôi ta khôn lớn, sức khỏe lại không tốt.”

“Là người nhà họ Ngô thương tình chúng ta, thường xuyên mang thức ăn tới.”

“Mẫu thân ngã gãy chân.”

“Chính Như Nguyệt đã đem cầm khóa bình an mới mời được đại phu cho ta.”

“Ân tình nhà họ Ngô.”

“Cả đời này ta cũng không trả hết.”

“Giờ đây ta cưới được nàng, có hài tử, cuộc sống viên mãn.”

“Cho nên càng không đành lòng nhìn nàng ấy chịu khổ.”

Hắn sốt ruột nắm lấy tay ta.

“Không hòa ly.”

“Ta sẽ không hòa ly với nàng.”

“Nàng còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

“Nàng ngã từ trên cây xuống.”

“Chính ta là người đỡ được nàng.”

“Sau đó ta ở nhờ trong phủ.”

“Nàng lúc nào cũng mang thức ăn cho ta.”

“Chúng ta có tình cảm…”

Ta ngắt lời hắn.

“Vậy lúc chàng thiên vị Ngô Như Nguyệt.”

“Chàng có từng cảm thấy áy náy với ta không?”

“Ân tình chàng thiếu.

“Lại muốn ta cùng chàng trả.”

“Vậy còn tình nghĩa ta dành cho chàng thì sao?”

“Tần Sương Trản.”

“Chàng nợ ta.”

“Lấy gì để trả đây?”

Tần Sương Trản đứng chết lặng tại chỗ.

Sắc mặt thay đổi liên tục.

Thật đặc sắc.

Nhưng ta chẳng thấy hả dạ chút nào.

Mọi chuyện đều đã bị phơi bày giữa hai người.

Thế nhưng ta lại cảm thấy tình cảm đang trôi xa hơn.

Không giữ được.

Cũng chẳng nắm nổi.

Đúng lúc ấy, xe ngựa dừng lại.

Hạnh Nhi vén rèm xe.

Ta vịn tay nàng ấy.

Không quay đầu lấy một lần, bước xuống xe ngựa.

11

Ý nghĩ hòa ly không ngừng quanh quẩn trong đầu ta.

Trước đây, ta còn e ngại đám tộc thúc luôn dòm ngó gia sản.

Nếu không có Tần Sương Trản.

Bọn họ đã sớm tìm cách thò tay vào nhà ta.

Nhưng bây giờ.

Ta đã có hậu tự.

Bên cạnh Tần Sương Trản lại còn có một Ngô Như Nguyệt luôn rình rập.

So với nàng ta.

Ta thà đối phó với đám lão già kia còn hơn.

Ta còn chưa nghĩ ra phải hòa ly thế nào.

Ngô Như Nguyệt lại chủ động tìm đến trước.

Nàng ta rầm rộ quỳ ngay trước cổng phủ.

Đợi người vây xem đủ đông.

Liền khóc lóc đáng thương:

“Mọi người hãy phân xử giúp ta.”

“Ta và Tần đại nhân quen biết từ nhỏ, còn có hôn ước chỉ phúc vi hôn.”

“Nàng ta dựa vào việc phụ thân là quan châu, cướp vị hôn phu của ta về phủ, ép hắn ở rể.”

“Giờ đây ta nguyện làm thiếp, chỉ cầu có một mái nhà che mưa che nắng.”

“Vậy mà Tần phu nhân vẫn không chịu buông tha cho ta.”

“Còn ép ta gả cho một kẻ góa vợ…”

Miệng lưỡi Ngô Như Nguyệt khéo léo.

Ba phần thật, bảy phần giả.

Vậy mà lại biến ta và phụ thân thành kẻ ác bá ức hiếp dân lành.

Đám bách tính không rõ chân tướng lập tức phẫn nộ.

“Loại cẩu quan gì vậy, dám cướp đoạt dân nữ!”

“Nương tử đừng sợ, chúng ta cùng đi cáo quan với cô.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...