20px

“Loại đàn bà hung hãn này đáng bị dìm lồng heo!”

Ngô Như Nguyệt không chịu rời đi.

Nàng ta quỳ ở nơi dễ thấy nhất, khóc đến thê lương.

“Đa tạ các vị thúc bá.”

“Nhưng nàng ta đang mang thai, e rằng không ai xử lý được.”

“Dựa vào việc có thai, nàng ta trực tiếp đuổi ta ra khỏi nhà.”

“Ngay cả căn nhà bên ngoài cũng không cho ta ở nữa.”

Đám đông càng thêm tức giận.

“Loại người thất đức như vậy, sinh ra hài tử cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

“Nên chết cùng nhau mới phải!”

Có người yếu ớt lên tiếng bênh vực:

“Chung đại nhân và Chung cô nương đều là người tốt.”

“Chung đại nhân còn vì trị thủy mà mất mạng.”

“Ta và phu quân đều là người Thanh Châu…”

Vừa mở miệng.

Nàng ấy đã bị chụp mũ là tay sai.

Chỉ đành lúng túng ngậm miệng.

Ta không thể nghe tiếp được nữa.

Bất chấp sự ngăn cản của Hạnh Nhi.

Ta lao thẳng ra ngoài.

12

Vừa nhìn thấy ta.

Ngô Như Nguyệt liền quỳ gối tiến lên hai bước, túm lấy vạt áo ta.

“Phu nhân, xin người làm ơn.”

“Hãy cho ta vào cửa đi.”

Ta nghẹn lời trong cổ họng.

Trực tiếp hất nàng ta ra.

Tiếng bàn tán lập tức dậy sóng.

Đám người chỉ trỏ, mắng ta là ác phụ.

Ta hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

“Thì ra trên đời này, ai đáng thương hơn thì người đó có lý sao?”

“Nếu nàng ta thật sự đáng thương.”

“Vì sao không đi báo quan?”

“Khóc vài tiếng là giải quyết được mọi chuyện.”

“Vậy còn cần nha môn để làm gì?”

Mọi người nhìn nhau.

Khí thế lập tức yếu đi không ít.

Ta siết chặt nắm tay.

“Phụ thân ta là quan châu Thanh Châu.”

“Làm quan hai mươi năm.”

“Chưa từng có ai nói người một câu không tốt.”

“Người ngày đêm lo nghĩ cho dân.”

“Chưa tới năm mươi tuổi đã vì trị thủy mà chết nơi nhiệm sở.”

“Những chuyện này chỉ cần hỏi thăm là biết.

“Ngay cả bệ hạ cũng đích thân ban bút tích, phong cho người danh hiệu ‘Ái dân như tử’.”

“Ai còn dám vu khống thêm một câu.”

“Ta sẽ kiện đến trước ngự tiền.”

“Để xem bệ hạ đối đãi công thần có công như thế nào!”

Ta quay sang nhìn Ngô Như Nguyệt.

“Nàng nói ta cướp vị hôn phu của nàng.”

“Vậy ta hỏi nàng.”

“Tín vật đính ước là gì?”

“Canh thiếp ở đâu?”

“Bát tự hợp hôn nằm chỗ nào?”

Con ngươi Ngô Như Nguyệt đảo một vòng.

“… Đều bị ngươi hủy hết rồi.”

“Ta đương nhiên không có.”

Ta bật cười.

“Ngô Như Nguyệt.”

“Ngươi thật sự cho rằng chỉ cần động động môi.”

“Thì tất cả mọi người đều sẽ tin ngươi sao?”

Những người vừa bênh vực nàng ta lập tức đổi giọng.

“Đúng vậy.”

“Nàng ta chẳng có lấy một chứng cứ.”

“Chỉ bằng miệng lưỡi đã tới vu oan cho một thai phụ.”

Trong mắt Ngô Như Nguyệt lóe lên vẻ độc ác.

Ta lập tức cảnh giác lùi về sau một bước.

Nàng ta hạ thấp giọng.

“Ngươi đắc ý lắm đúng không?”

“Dỗ được Sương Trản ca ca muốn gả ta đi.”

“Ta thích huynh ấy từ nhỏ.”

“Dựa vào đâu người gả cho huynh ấy lại là ngươi?”

Ngoài đám đông vang lên tiếng kinh hô.

Là Tần Sương Trản vừa tan nha trở về.

Nhìn thấy hai chúng ta đứng trên bậc thềm.

Sắc mặt chàng lập tức căng cứng.

“Phất Liễu!”

Ngô Như Nguyệt nắm chặt cổ tay ta.

“Ngươi còn chưa biết sao?”

Trong lòng ta dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Biết cái gì?”

Ngô Như Nguyệt đắc ý cong môi.

Ánh mắt rơi xuống bụng ta.

“Ta không thể sinh con.”

“Người phu quân mà Sương Trản ca ca tìm cho ta là biểu đệ xa của huynh ấy.”

“Bọn họ đã bàn bạc xong rồi.”

“Đợi ngươi sinh được con trai.”

“Sẽ nhận làm con thừa tự cho biểu đệ.”

“Để trở thành hài tử của ta.”

“Chung Phất Liễu.”

“Ngươi luôn cho rằng mình cao quý hơn ta.”

“Nhưng cuối cùng vẫn thua ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...