“Ngay cả hài tử của ngươi.”
“Phu quân ngươi cũng có thể vứt bỏ.”
“Vậy còn ngươi thì sao?”
Những lời độc địa ấy như rắn độc quấn lấy ta.
“Nếu huynh ấy cho rằng ngươi là độc phụ.”
“Liệu còn yêu thích ngươi nữa không?”
Hạnh Nhi liều mạng che chắn trước mặt ta.
Sợ Ngô Như Nguyệt sẽ đẩy ta xuống bậc thềm.
Ngô Như Nguyệt nhìn nàng ấy, bật cười khinh miệt.
Rồi bất ngờ kéo tay ta.
Ngả mạnh người ra phía sau.
Trong mắt người ngoài.
Trông chẳng khác gì ta vừa đẩy nàng ta xuống.
Nàng ta thét lên:
“Sương Trản ca ca, cứu muội!”
Tần Sương Trản vừa chạy tới dưới bậc thềm.
Theo bản năng đưa tay đỡ lấy Ngô Như Nguyệt.
Mà ta.
Vì lực phản lại.
Ngã mạnh xuống đất.
Bụng đau quặn lên từng cơn.
Có thứ gì đó từ trong cơ thể chảy ra.
Ta thậm chí không còn khống chế nổi biểu cảm trên mặt.
Nghe thấy tiếng kêu đau đớn của ta.
Tần Sương Trản vừa định bước tới.
Lại bị Ngô Như Nguyệt ôm chặt lấy.
“Sương Trản ca ca.”
“Như Nguyệt đau quá…”
Chàng chần chừ đứng khựng tại chỗ.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy.
Mọi hy vọng trong lòng ta hoàn toàn tan biến.
Ta siết chặt tay Hạnh Nhi.
“Hạnh Nhi.”
“Mau đi mời đại phu và bà đỡ.”
13
Sau cú va chạm ấy.
Thai nhi có phần bị xoay ngang.
Ta bị giày vò suốt một ngày một đêm.
Cuối cùng mới khó nhọc sinh hạ một bé trai.
Đó là một nam hài khỏe mạnh.
Khi ôm thân thể mềm mại của nó vào lòng.
Ta không kìm được nước mắt.
Đây là chỗ dựa cho nửa đời sau của ta.
Nó mang cùng huyết mạch với ta.
Là một phần máu thịt của ta.
Ta sẽ dạy dỗ nó phân biệt đúng sai.
Biết yêu thương thê tử của mình.
Để trên đời này không có thêm một người phụ nữ đau khổ như ta nữa.
Tần Sương Trản nhiều lần muốn vào trong.
Đều bị Hạnh Nhi ngăn lại.
“Tiểu thư đã nói rồi.”
“Không cần cô gia nhúng tay vào chuyện này.”
“Cô gia muốn cứu ai, muốn báo đáp ai.”
“Cứ việc đi.”
“Trong nhà không có nam nhân.”
“Vẫn xoay xở được như thường.”
Giữa tiết trời đông giá.
Tần Sương Trản sốt ruột đến mức đầu đầy mồ hôi.
“Ta là phụ thân của hài tử.”
“Là phu quân của Phất Liễu.”
“Lúc này ta càng nên ở bên nàng ấy.”
Có rất nhiều thời điểm.
Ta từng cần chàng.
Khi nghén đến mức nôn cả mật.
Ta mong chàng rót cho ta một chén nước ấm.
Nửa đêm chân đau không ngủ được.
Ta cũng mong chàng dịu dàng xoa bóp cho ta.
Những lúc mang thai đa sầu đa cảm.
Nhớ đến phụ thân đã mất sớm.
Ta cũng muốn dựa vào lòng phu quân.
Được chàng dịu dàng an ủi.
Nhưng Tần Sương Trản khi ấy ở đâu?
Chàng bận giúp Ngô Như Nguyệt quản lý nhà cửa.
Bận chăm lo thuốc thang cho Ngô Như Nguyệt.
Thi thoảng về nhà.
Cũng chỉ để lấy yến sào trong kho.
“Như Nguyệt chưa từng dùng đồ bổ.”
“Nàng ngày nào cũng dùng.”
“Thiếu vài phần cũng không sao.”
Hạnh Nhi đuổi theo sau.
“Cô gia!”
“Đại phu nói tiểu thư thân thể yếu.”
“Bây giờ lại mang thai.”
“Càng cần bồi bổ mỗi ngày.”
“Ngài lấy hết rồi.”
“Tiểu thư ăn gì đây?”
Nhưng Tần Sương Trản đã phóng ngựa đi xa.
Hiện giờ.
Ta đã không còn cần những sự quan tâm dư thừa ấy nữa.
Vậy mà Tần Sương Trản lại cố dâng tới.
Sự quan tâm không đúng lúc.
Chi bằng đừng có thì hơn.
Ta đùa nghịch bàn tay nhỏ xíu của hài tử trong lòng.
Rồi nói với Hạnh Nhi:
“Đi nói với chàng.”
“Ta tuyệt đối sẽ không giao hài tử cho bất kỳ ai.”
“Còn nữa.”
“Ta muốn hòa ly.”
“Bảo chàng thu dọn người của mình rồi mang đi.”
“Nếu để ta ném ra ngoài.”
“Thì sẽ càng khó coi hơn.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)