Nụ cười trên mặt Quân Vô Ngân bỗng chốc cứng đờ, hắn dường như lại nhớ ra điều gì đó.
Ta cụp mắt, giữ im lặng.
Kiếp trước, chính Quân Vô Ngân đã ôm ta vào lòng, từng bước một dạy ta cách giải Cửu Liên Hoàn.
Tối hôm đó, lúc dùng bữa, cha ta cười nói: “Ngọc Nhi, bệ hạ mang tới cá vược của vùng Giang Nam, chúng ta hôm nay được dính chút hào quang của Thanh Đường nên có lộc ăn rồi.”
Thanh Đường siết chặt tay, cười gượng gạo. Ta nhớ rất rõ nàng ta vốn dĩ không hề thích ăn cá.
Người từ nhỏ thích ăn cá là ta, thế nên ta thường xuyên chia sẻ các món cá cho người hạ trong phủ ăn.
Nhưng duy chỉ có Thanh Đường là chê cá quá tanh ăn không quen, song nàng ta lại rất khéo léo trong việc gỡ xương cá cho ta. Vậy nên những lúc Phong Giáp Diệp không có mặt, chính Thanh Đường là người gỡ xương cá cho ta ăn.
Quân Vô Ngân khẽ cười, đích thân bưng đĩa cá vược hấp từ tay nha hoàn đặt xuống trước mặt ta:
“Ngọc Nhi thích ăn cá, đặt ở đây cho thuận tiện.”
Ta nhìn hắn, chỉ cảm thấy hắn thật sự điên rồi. Dưới gầm bàn, tay Phong Giáp Diệp nắm chặt lấy tay ta mỗi lúc một chặt hơn.
Chàng mỉm cười đứng bật dậy, bưng đĩa cá đặt về phía mình, cười nói: “Thần xin thay mặt thê tử tạ ơn bệ hạ. Có điều Ngọc Nhi từ nhỏ đã không biết gỡ xương cá, cũng ghét nhất là việc gỡ xương. Từ trước đến nay toàn là thần gỡ sạch xương rồi đút cho nàng ấy ăn, đĩa cá này đặt trước mặt thần xem ra vẫn thuận tiện hơn.”
Quân Vô Ngân nhìn ta, mặt đầy ngỡ ngàng.
Kiếp trước, một kẻ ghét gỡ xương cá nhất như ta, vậy mà lại gỡ xương cá cho hắn suốt mười năm trời. Mà hắn chưa từng biết ta chán ghét việc đó đến nhường nào.
“Trẫm… thật sự không biết.”
Ta nở một nụ cười khách sáo với hắn: “Không sao, đa tạ bệ hạ đã có lòng. Sau này bệ hạ muốn ăn cá thì có thể bảo với Thanh Đường. Nàng ấy cũng rất giỏi gỡ xương cá, có điều nàng ấy không thích ăn cá, sau này bệ hạ thấy nàng ấy kén ăn thì xin chớ trách phạt.”
Cả bàn ăn, mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau.
Đến cuối cùng, người ăn uống vui vẻ, tận hứng nhất bữa tiệc lại chính là ta.
Đêm muộn trước khi đi ngủ, Thanh Đường cứ đứng quanh quẩn mãi bên ngoài phòng ta.
Ta kéo nàng ta vào trong phòng, nàng ta nhìn ta mà vành mắt đỏ hoe. Ta hỏi có chuyện gì xảy ra, nhưng nàng ta ngậm chặt miệng không chịu hé nửa lời.
Nàng ta chỉ lấy ra một nửa chiếc binh phù trao vào tay ta, nói: “Tiểu thư, cái này là bệ hạ bảo em đưa cho người. Người nói người có thể giao nó cho Phong tiểu tướng quân, sau này chắc chắn sẽ dùng tới.”
Ta vuốt ve nửa chiếc binh phù mà kinh hãi biến sắc, định gặng hỏi đến cùng thì bị Thanh Đường ngắt lời:
“Tiểu thư, là Thanh Đường có lỗi với người. Năm đó em lén trốn khỏi phủ cứu bệ hạ không phải là chuyện ngẫu nhiên, mà là… có người đã gửi thư mật cho em, nói rằng nếu em cứu được quý nhân thì sẽ có cơ hội thoát khỏi thân phận nô tịch. Kẻ đó trong thư còn đặc biệt dặn dò em tuyệt đối không được để lộ thân phận thật của mình.”
“Tiểu thư, người ngàn vạn lần phải cẩn thận.”
Ta nắm chặt nửa chiếc binh phù, đầu óc rối bời như một tơ vò.
Ta không hiểu nổi tại sao Quân Vô Ngân lại đưa cho ta một nửa chiếc binh phù. Ta cũng không rõ, nếu dựa vào những biểu hiện hiện tại của hắn thì chứng tỏ hắn cũng đã trùng sinh, vậy tại sao hắn lại phải làm ra vẻ xót thương, giả tạo như thế này? Hắn chẳng phải đã đạt được tâm nguyện rồi sao?
“Ngọc Nhi, nàng làm gì ở ngoài đó thế? Đừng để bị nhiễm lạnh. Sau này không cần phải đứng đợi ta đâu.”
Phong Giáp Diệp từ đâu bước tới bế bổng ta lên, giọng nói ấm áp đầy nũng nịu: “Đêm nay, chúng ta làm thêm vài lần nữa được không?”
“Ban ngày ta đã phải uống bao nhiêu là giấm chua rồi, Ngọc muội muội tổng gieo cho ta chút mật ngọt để an ủi chứ.”
Quấn quýt triền miên, một đêm không mộng mị.
Ngày hôm sau khi chúng ta thức dậy thì Quân Vô Ngân và Thanh Đường đã hồi Cung từ sớm.
Nửa tháng sau là đại thọ của Thái hậu, ta và Phong Giáp Diệp ngồi xe ngựa tiến cung chúc thọ.
Chaporia
Bình Luận (0)