Kiếp trước khi mới bước chân vào hậu cung, ta không hiểu quy củ nên đã phạm phải không ít sai lầm, chính Thái hậu đã nâng đỡ ta rất nhiều, cũng dạy bảo ta vô số lễ nghi.

Mà ta lại mồ côi mẫu thân từ nhỏ, cho nên ở nơi hậu Cung ăn thịt người ấy, ta đã không kìm được lòng mà coi bà như một người mẫu thân thứ hai của mình.

Thái hậu không phải mẫu thân ruột của Quân Vô Ngân, ngược lại, bà là muội muội ruột của sinh mẫu hắn.

Bà là người có tấm lòng khoan dung, độ lượng, điều này cả trong Cung lẫn ngoài cung ai ai cũng đều biết rõ.

Kiếp trước, ta bị kẻ gian hãm hại dẫn đến sảy thai, vào cái đêm thập tử nhất sinh ấy, chính Thái hậu đã phái người đến cứu mạng ta.

Tuy rằng từ đó về sau thân thể ta bị tổn hại nghiêm trọng, vĩnh viễn không thể mang thai được nữa, nhưng dẫu sao cũng giữ lại được một mạng, nhờ vậy mà né tránh được không ít mũi tên tối, đao sáng của kẻ thù.

Vì vậy, đại thọ của Thái hậu kiếp này, ta nhất định phải tới tham dự.

Tại thọ yến, khi nhìn thấy Thanh Đường một lần nữa, ta không khỏi sững sờ.

Chỉ mới nửa tháng ngắn ngủi không gặp, Thanh Đường vậy mà đã biến thành một bộ dạng hoàn toàn khác.

Làn da sạm đen nay đã trở nên trắng trẻo, đầu cài đầy trâm ngọc châu báu, tấm lưng thẳng tắp, thế nhưng mỗi cử chỉ, hành động của nàng ta lại giống như một con rối bị giật dây, ngay cả nụ cười nở trên môi cũng như đang đeo một chiếc mặt nạ giả tạo.

Tạ Quý phi mỉm cười bước ra, lên tiếng đề nghị: “Dân gian đều đồn đại nhi nữ Nguyễn gia đều từ Giang Nam tới, tinh thông âm luật nhất. Nguyễn phi nương nương chi bằng gảy một khúc nhạc để chúc thọ cho Thái hậu nương nương xem sao?”

Nụ cười công nghiệp trên mặt Thanh Đường rốt cuộc cũng lộ ra vài phần hoảng loạn chân thật.

Nàng ta từ nhỏ đã lớn lên trong doanh trại ám vệ, làm sao biết đến âm luật là cái gì? Chứ đừng nói tới chuyện gảy đàn tranh.

Tạ Quý phi đây là muốn ép nàng ta phải bêu xấu trước mặt bàn dân thiên hạ.

Sự bối rối của nàng ta lộ rõ mồn một, nụ cười trên khuôn mặt Tạ Quý phi lại càng lúc càng thêm rạng rỡ.

Ta khẽ thở dài, bất giác nhớ tới kiếp trước sau khi nhập cung, Tạ Quý phi cũng đã không dưới một lần làm khó dễ ta như vậy. Sự lúng túng của Thanh Đường lúc này, ta đều thấu hiểu rõ hơn ai hết.

Mà hiện tại nàng ta lại đang ở trong Cung với danh nghĩa là nữ nhi của Nguyễn gia làm phi tử.

Vì vậy, ta chủ động đứng dậy đề nghị: “Gia muội tính tình ham chơi, không giỏi âm luật, thần phụ xin mạn phép thay muội ấy tấu một khúc nhạc để chúc thọ Thái hậu nương nương.”

Đeo móng gảy đàn vào, ngồi trước cây đàn tranh quen thuộc, ta hít một hơi thật sâu.

Tiếng nhạc như dòng nước chảy róc rách tuôn ra từ những kẽ ngón tay ta, ta nhắm hai mắt lại để cảm nhận thật kỹ từng chút một.

Từng việc, từng chuyện của kiếp trước vậy mà lại theo mỗi nhịp rung lên của dây đàn mà hiện rõ mồn một trong tâm trí ta.

Khúc nhạc 《Biệt Tương Phùng》 này, ta đã gảy suốt mười năm trời.

Có biết bao đêm dài đằng đẵng, Quân Vô Ngân ngồi bên cạnh ta phê duyệt tấu chương, ánh mắt dịu dàng thỉnh thoảng lại dừng lại trên tấm lưng ta.

Khúc 《Biệt Tương Phùng》 này là tấu khúc đầu tiên ta tự mình sáng tác sau khi nhập Cung, là khúc nhạc ta đã đàn vô số lần để dỗ dành một Quân Vô Ngân mắc chứng mất ngủ đi vào giấc điệp.

Ta và Quân Vô Ngân ban đầu vốn không phải là một đôi oán lữ.

Thuở ban đầu, hắn đối xử với ta cực kỳ tốt, dẫu cho vì cái chết của Phong Giáp Diệp mà lòng ta luôn mang theo oán hận đối với hắn.

Nhưng chúng ta vốn không phải sinh ra đã là oan gia ngõ hẹp, chúng ta cũng từng có khoảng thời gian cầm sắt hòa ca, phu xướng phụ tùy. Chỉ đáng tiếc, sai lầm chung quy vẫn cứ là sai lầm.

Một khúc nhạc kết thúc, cả sảnh tiệc lặng ngắt như tờ, ai nấy đều bàng hoàng kinh ngạc.

Đích nữ của Thái phó là Tưởng Uyển là người đầu tiên vỗ tay, lên tiếng trêu chọc: “Trước đây, tiếng đàn của ngươi tuy có vô số kỹ xảo nhưng nghe luôn có cảm giác trống rỗng. Lần này ngược lại, tình cảm dạt dào vô cùng. Khúc nhạc này là do ai sáng tác vậy? Đã có tên gọi chưa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...