Vành mắt ta đỏ hoe, khẽ nở một nụ cười với nàng ấy:
“Tưởng Uyển cô nương, khúc này là do ta tự sáng tác, tên gọi là 《Biệt Tương Phùng》.”
Nàng ấy liếc nhìn ta một cái, cau mày rồi quay người bỏ đi:
“Sắp có bệnh rồi hay sao ấy, tự dưng lại nhìn ta bằng cái ánh mắt đó. Sến sẩm chết đi được.”
Ta biết Tưởng Uyển vốn thích Phong Giáp Diệp, cho nên trước đây nàng ấy luôn không vừa mắt ta, luôn cảm thấy ta hay sai bảo Phong Giáp Diệp, không xứng với chàng.
Thế nhưng kiếp trước, nàng ấy lại chính là người đầu tiên chủ động đứng ra cầu xin cho nhà ta khi Hoàng đế hạ lệnh tịch thu tài sản và chu di cửu tộc, mặc dù vì cái chết của Phong Giáp Diệp mà nàng ấy đã hận ta suốt mười năm trời.
“Nguyễn Ngọc là một cô nương tốt. Món thọ lễ trước đó ai gia rất thích, khúc nhạc hôm nay ai gia cũng rất hài lòng.”
“Người đâu, ban thưởng.”
Ta ngước mắt nhìn lên, Thái hậu đang nở nụ cười hiền từ quen thuộc với ta. Nhưng ở bên cạnh bà, Quân Vô Ngân lại cúi đầu, ta không tài nào nhìn rõ thần sắc của hắn.
Giữa bầu không khí vui vẻ ấy, chẳng hiểu sao ngực ta lại thắt lại, tim đập loạn xạ, một cảm giác bất an bao trùm.
“Á—— Cứu mạng!”
Một tiếng thét chói tai vang lên, ngay sau đó, một đôi bàn tay hữu lực siết chặt lấy cổ họng ta.
“Đừng cử động!”
Ta túm lấy cánh tay hắn, trong lúc hoảng loạn, bộ móng gảy đàn trên tay ta đã rạch một đường dài trên mu bàn tay hắn.
Từ chiêu thức, trang phục đến giọng nói của những kẻ này, ta chắc chắn rằng chúng cùng một hội với đám thích khách mười năm sau ở kiếp trước.
Nhưng rốt cuộc kẻ nào lại nhất quyết muốn dồn ta vào chỗ chết?
“Người đâu! Hộ giá! Có thích khách!”
Tiếng la hét, tiếng cầu cứu vang lên dồn dập. Thanh Đường che chắn cho Quân Vô Ngân ở phía sau, liều mình giao đấu với thích khách.
Phong Giáp Diệp tìm được sơ hở, tung một cước đá bay tên đang khống chế ta, rồi ôm chặt lấy ta vào lòng.
“Ngọc Nhi đừng sợ, không sao rồi.
”
Cấm vệ quân nhanh chóng ập đến, đám thích khách liền tẩu thoát không để lại dấu vết. Chúng dường như cực kỳ thông thuộc địa hình trong Cung, chỉ trong vài hơi thở đã biến mất dạng. Cấm vệ quân vậy mà không bắt được lấy một người.
Sau sự cố tại thọ yến, Thái hậu vì kinh động mà lâm bệnh. Ngay sau đó, tin tức từ trong Cung truyền ra nói rằng kiếm của thích khách có độc, Thanh Đường bị thương và đã trúng độc qua đời.
Ta ngã ngồi trên giường, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Tại sao chứ? Rõ ràng đã trùng sinh, người tiến Cung đã đổi thành Thanh Đường, tại sao vẫn không tránh được vụ ám sát, thậm chí nó còn diễn ra sớm hơn?
Ta cố gắng suy nghĩ về những chi tiết mình đã bỏ lỡ, nhưng vô dụng. Nguyễn gia chúng ta là nhà buôn, dù có kết thù oán thì kẻ thù cũng không thể có thủ đoạn thâm sâu đến mức can thiệp được vào tận trong Cung.
Ta cắn môi, rà soát lại mọi chuyện xảy ra trong cả hai kiếp, đối chiếu những điểm khác biệt. Ta dường như lờ mờ nhìn ra điều gì đó, nhưng lại như có lớp sương mù che phủ, không thể nhìn thấu.
Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng của đại thái giám thân cận của Hoàng đế.
“Nguyễn Ngọc cô nương, hẳn là cô nương đã nhận được tin rồi, xin mời đi theo tạp gia một chuyến để nhận xác cho Thanh Đường cô nương.”
Ta đẩy cửa ra tạ ơn rồi theo hắn lên xe ngựa. Khi hắn vén rèm xe cho ta, ta chợt nhận thấy trên mu bàn tay phải của hắn có một vết trầy xước vừa mới đóng vảy. Dường như là vết thương mới.
Ta không nghĩ nhiều mà bước lên xe. Ngồi trong xe ngựa, nhìn Nguyễn phủ phía sau ngày càng xa dần, đột nhiên ta sực nhớ ra một chuyện.
Vết sẹo trên tay tên đại thái giám kia… dường như nằm cùng một vị trí với vết thương ta gây ra cho tên thích khách ngày hôm qua!
Một nỗi bất an mãnh liệt bủa vây lấy ta. Ta vén rèm nhìn ra ngoài.
Quả nhiên, vóc dáng của tên đại thái giám và tên thích khách bắt giữ ta hôm qua hoàn toàn trùng khớp! Ta tuyệt đối không nhìn lầm!
Ta ép mình phải bình tĩnh lại. Đại thái giám là người của Hoàng đế, chẳng lẽ Hoàng đế muốn giết ta sao?
Chaporia
Bình Luận (0)