Nhưng kiếp này ta và Quân Vô Ngân không hề có hiềm khích, chẳng lẽ hắn muốn giận lây sang ta vì cái chết của Thanh Đường?
Nghĩ không thông, ta chỉ lén rút một chiếc trâm cài tóc giấu vào trong ống tay áo. Đã đến nước này, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Tuy nhiên, xe ngựa tiến cung không đi theo hướng ta nghĩ, mà lại hướng về tẩm điện của Thái hậu. Chẳng mấy chốc, ta theo đại thái giám vào trong.
Vị Thái hậu đáng lẽ phải đang dưỡng bệnh lại đang đứng sừng sững trước mặt ta, hoàn hảo không chút tì vết.
Còn Thanh Đường thì môi đen sì, nằm bất động trên mặt đất bên cạnh bà ấy.
Nỗi bất an trong lòng càng lúc càng dữ dội. Ta lùi lại hai bước, nhưng đã bị Thái hậu nắm lấy tay.
“Nguyễn Ngọc à, ngươi là một cô nương tốt. Ai gia thực sự rất thích ngươi.”
Ta định rút tay ra nhưng bị bà siết chặt.
“Ngươi biết đấy, ai gia vốn khoan hậu, nhưng cũng có năng lực và thủ đoạn hơn hẳn hoàng nhi.”
“Ai gia cho ngươi hai lựa chọn: Một là giao toàn bộ tài sản của Nguyễn gia cho ai gia, trở thành người của ai gia. Hai là… chết ở đây!”
Nhìn lớp mặt nạ cuối cùng cũng bị tháo xuống, mớ bòng bong trong đầu ta cuối cùng cũng sáng tỏ. Ta nghe thấy giọng mình run rẩy:
“Bà muốn lật đổ Quân Vô Ngân để buông rèm nhiếp chính? Đại thái giám là người của bà? Bà cấu kết với người Nhu Nhiên? Quốc khố trống rỗng cũng là do bàn tay bà?”
Thái hậu cười lớn, vỗ vỗ mặt ta: “Chẳng trách ai gia lại thích ngươi đến thế, đúng là một đứa trẻ thông minh.”
Hóa ra, kẻ chủ mưu hại chết cả nhà ta ở kiếp trước, khiến dân chúng lầm than, hại chết Phong Giáp Diệp và Phong gia đang ở ngay trước mặt ta.
Vậy mà kiếp trước ta không chỉ tin tưởng bà, mà còn coi bà như mẫu thân.
Nước mắt làm nhòe mắt ta, khi ta vừa định mở miệng thì Thanh Đường vốn đã “chết” trên mặt đất đột nhiên bật dậy như cương thi, bẻ gãy cổ Thái hậu trong nháy mắt.
Thái hậu trợn trừng mắt, đến tận lúc chết vẫn giữ nguyên vẻ mặt đắc thắng.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đại thái giám không kịp phản ứng.
Đến khi hắn định thần lại thì đã quá muộn.
Phong Giáp Diệp cầm nửa mảnh binh phù dẫn binh xông vào Cung, toàn bộ vây cánh của Thái hậu và người Nhu Nhiên bị tiêu diệt sạch sẽ. Đại thái giám biết đại thế đã mất, liền cắn lưỡi tự tận.
“Tiểu thư… nô tì có lỗi với người, nô tì không cố ý giấu người, là bệ hạ không cho nô tì nói, ngài ấy sợ người đau lòng.”
Nhìn thi thể mềm nhũn của Thái hậu trên mặt đất, ta cuối cùng không nhịn được mà òa khóc nức nở.
“Ngọc Nhi… nàng không sao chứ? Đừng sợ, ta đến rồi, có ta ở đây rồi.”
Phong Giáp Diệp ôm lấy ta, không ngừng dỗ dành. Đến tận lúc này, ta mới biết toàn bộ sự thật.
Thái hậu tuổi cao nên sinh lòng đa nghi, Hoàng đế dù sao cũng không phải con ruột, vả lại sinh mẫu của Hoàng đế thực chất bị chính tay Thái hậu hại chết.
Đêm đêm bà ấy đều mơ thấy mẫu phi của Quân Vô Ngân đến đòi mạng.
Vì bất an, Thái hậu muốn nắm đại quyền, đại thái giám cũng cùng ý đồ nên cả hai kết cấu với nhau.
Cộng thêm việc người Nhu Nhiên liên tục khiêu khích ở biên giới, hai kẻ đó đã nghĩ ra một kế hiểm độc: Cấu kết với ngoại bang, nội ứng ngoại hợp.
Vì thế, chiến sự biên thùy nổ ra liên miên, quốc khố cạn kiệt, dân chúng lầm than. Bà ấy tưởng rằng làm vậy có thể kéo Quân Vô Ngân xuống khỏi ngai vàng để mình buông rèm nhiếp chính.
Bà ấy coi mạng dân chúng như cỏ rác, cũng chưa từng nghĩ đến việc ngoại bang sẽ phản phệ mình.
Kiếp trước, Hoàng đế nghĩ ra cách phá cục, đó là mượn tài lực nhà ta và tài quân sự nhà họ Phong để chế ngự bà.
Nhưng Thái hậu nhận ra, trực tiếp phái người ám sát Phong Giáp Diệp rồi ngụy trang thành tai nạn chết đuối.
Ta nhập Cung làm hậu, nhưng kiếp trước Quân Vô Ngân đã đi sai một nước cờ trong cuộc đấu với Thái hậu và rơi vào thế yếu.
Cha ta biết chuyện, chủ động dâng hiến gia tài chỉ mong hắn thương xót che chở cho ta.
Quân Vô Ngân đã đồng ý, nhưng vào ngày hắn định đưa ta giả chết thoát thân, đại thái giám lại xuất hiện.
Chaporia
Bình Luận (0)