Hắn là người của Thái hậu, trước mặt hắn, Quân Vô Ngân buộc lòng phải giết ta.
Người của Thái hậu đã tịch thu gia sản nhà ta trước khi hắn kịp ra lệnh, cha ta vì nghe tin ta chết mà suy sụp, cả nhà trên dưới đều chết không nhắm mắt.
Năm năm sau khi mọi chuyện ngã ngũ, Quân Vô Ngân cuối cùng cũng lật đổ được Thái hậu.
Hắn quỳ từng bậc thang lên núi Ngũ Đài cầu phúc cho ta, nhưng khi xuống núi vì thất thần mà lăn xuống vực, rồi trùng sinh trở lại giống như ta.
“Ngọc Nhi… trẫm có lỗi với nàng. Nhưng trẫm là thiên tử, thiên tử phải đặt bách tính lên hàng đầu, trẫm thân bất do kỷ, nàng có thể tha thứ cho trẫm không?”
Ta thoát ra khỏi ký ức, ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực của Phong Giáp Diệp.
Quân Vô Ngân đang đứng ở cửa với đôi mắt đỏ hoe, vóc dáng dưới lớp long bào vàng rực ấy gầy yếu đến mức không còn giống kiếp trước nữa.
Ta lắc đầu nói: “Bệ hạ quá lời rồi, không có gì là tha thứ hay không cả. Nếu là vì bách tính, bệ hạ đương nhiên đã đưa ra lựa chọn của một minh quân. Bệ hạ, có những chuyện hãy cứ quên đi. Nay đại cuộc đã định, ta và phu quân cũng nên rời Kinh, lên biên ải để thăm phụ mẫu phu gia rồi.”
Quân Vô Ngân run rẩy, một giọt lệ lăn dài trên má: “Được, đều theo ý nàng.”
Cha ta dâng hiến một khoản tiền, được Quân Vô Ngân ban tước vị, từ một thương nhân trở thành người có công danh.
Sau khi tin tức Thanh Đường giả chết truyền ra, nàng cũng từ bỏ việc ở lại trong Cung mà chọn đi theo chúng ta.
“Tiểu thư, thực ra người cũng trùng sinh phải không? Bệ hạ cũng thích người mà? Từ khi nhập Cung ngài ấy chưa từng chạm vào em, em thường thấy ngài ấy cầm chiếc Cửu Liên Hoàn mà thẫn thờ. Chỉ là phận thiên tử thân bất do kỷ, thật đáng thương.
”
Ta liếc nhìn Thanh Đường, cười lạnh:
“Hắn đáng thương? Ta không đáng thương sao, Nguyễn gia không đáng thương sao? Kiếp trước ngươi chết dễ dàng quá rồi phải không? Hắn vốn có thể nói cho ta biết từ sớm, nhưng hắn không làm vậy. Suy cho cùng, trong lòng hắn dù có vài phần chân tình, ta cũng không thoát khỏi số phận một quân cờ. Còn ngươi nữa, cứ bám theo ta làm gì, đưa thuốc giải sao không uống? Cút đi cho khuất mắt.”
Thanh Đường nắm lấy tay áo ta làm nũng: “Tiểu thư bớt giận. Thanh Đường không rời xa tiểu thư đâu. Thanh Đường nợ tiểu thư một mạng, từ nay về sau mạng này là của tiểu thư. Có cổ trùng trong người, tiểu thư cũng yên tâm hơn.”
Ta hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến nàng nữa.
Lúc này, ngoài xe ngựa vang lên giọng của Phong Giáp Diệp:
“Ngọc Nhi, nửa ngày nữa là chúng ta tới nơi rồi. Quân Vô Ngân chẳng phải hạng tốt lành gì, nếu là ta, ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu nhiều uất ức như thế.”
Ta nhướng mày, không nói gì. Kiếp trước chàng ấy chết sớm, kiếp này thì sao, liệu có để ta chịu uất ức hay không thì còn phải xem xét thêm.
Nhưng trải qua sự dày vò của kiếp trước, ta đã sớm có đủ dũng khí để nói buông bỏ là buông bỏ.
Ở một nơi khác, vị đế vương trên ngai vàng đang vân vê ngón tay út, lắng nghe báo cáo của thuộc hạ.
“Đi đi, phái người bảo vệ nàng cho tốt. Nếu Phong Giáp Diệp dám phụ nàng, các ngươi cứ giết hắn đi.”
“Tuân mệnh, bệ hạ.”
Mấy tên ám vệ võ nghệ cao cường nhất của đế vương nhận lệnh, lập tức lên đường đuổi theo hướng Nguyễn Ngọc rời đi.
Quân Vô Ngân quay lưng lại. Một giọt nước mắt rơi xuống chiếc Cửu Liên Hoàn trên tay hắn, từ nay về sau chẳng còn ai hay biết.
( Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)