Ngay giây tiếp theo.

Cánh cửa phòng bị người ta mạnh mẽ đẩy tung.

Tiêu Hoài Cẩn đứng nơi cửa.

Sắc mặt tái nhợt.

Nhưng ánh mắt lại khóa chặt trên người Lục Dực.

Chàng chỉ liếc mắt một cái.

Đã nhìn thấy thanh chủy thủ trong tay ta.

Cũng nhìn thấy vết máu trên tay áo của Lục Dực.

Không khí trong phòng.

Trong nháy mắt đông cứng lại.

Lục Dực chậm rãi quay đầu lại.

Hai người đàn ông.

Ngăn cách bởi cả căn phòng đầy nến đỏ.

Lặng lẽ nhìn nhau.

Cả căn phòng im phăng phắc.

“Thế tử.”

Tiêu Hoài Cẩn là người lên tiếng trước.

Giọng nói vẫn còn giữ được bình tĩnh.

“Đêm khuya xông vào tân phòng của người khác.”

“Không khỏi quá thất lễ rồi.”

Lục Dực không nói gì.

Chỉ lạnh lùng nhìn chàng.

Tựa như cho đến tận lúc này.

Chàng mới thật sự nhìn rõ người trước mặt.

Một nam nhân xuất thân thanh bần.

Quan chức không cao.

Ngoại trừ dung mạo.

Mọi thứ đều không bằng chàng.

Thế nhưng.

Ta lại cố tình lựa chọn đứng bên cạnh người ấy.

Tiêu Hoài Cẩn đã nhanh chóng bước tới trước mặt ta.

Dùng thân mình che chắn ta ở phía sau.

Chàng cúi đầu nhìn ta một cái.

Thấy vành mắt ta đỏ hoe.

Bàn tay cầm chủy thủ vẫn còn run nhè nhẹ.

Ánh mắt lập tức trầm xuống.

“Thế tử làm phu nhân của ta bị thương rồi sao?”

“Ta không…”

Ta còn chưa nói hết câu.

Tiêu Hoài Cẩn đã ngẩng đầu lên.

Đôi mắt luôn ôn hòa ấy.

Giờ phút này lại lạnh đến đáng sợ.

“Bất kể Thế tử muốn làm gì.”

“Hiện giờ nàng ấy đã là thê tử của ta.”

“Xin Thế tử tự trọng.”

Sắc mặt Lục Dực âm trầm.

“Thê tử của ngươi?”

Chàng đột nhiên nhìn về phía ta.

“Nàng thật sự cam tâm gả cho hắn sao?”

“Nàng có biết hắn có thể cho nàng thứ gì không?”

“Theo hắn.”

“Sau này nàng chỉ có thể chịu khổ.”

“Chuyện đó cũng không liên quan tới Thế tử.”

Cuối cùng ta cũng lên tiếng.

Giọng nói rất khẽ.

Nhưng không có nửa phần do dự.

Ta đứng phía sau Tiêu Hoài Cẩn.

Chậm rãi ngẩng đầu.

“Hiện giờ.”

“Ta chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên ổn định.”

“Xin Thế tử thành toàn.”

Hai chữ “thành toàn” vừa dứt.

Sắc mặt Lục Dực lập tức trắng bệch.

Mà Tiêu Hoài Cẩn đã đưa tay.

Nhẹ nhàng nhận lấy thanh chủy thủ trong tay ta.

Chàng đứng chắn trước mặt ta.

Giọng nói bình tĩnh.

“Nếu Thế tử còn không chịu rời đi.”

“Chuyện đêm nay.”

“Ta chỉ có thể báo quan.”

Trong phòng yên lặng rất lâu.

Lâu đến mức sáp nến từng giọt từng giọt chảy xuống.

Cuối cùng.

Lục Dực chậm rãi lùi lại một bước.

Chàng cúi đầu nhìn vết máu trên cánh tay.

“Tiêu Hoài Cẩn.”

Chàng khàn giọng nói.

“Hôm nay ngươi nói nhiều như vậy.”

“Nhưng ta chỉ hỏi ngươi một câu.”

“Ngươi có tin ta có thể hủy sạch tiền đồ của ngươi không?”

Tiêu Hoài Cẩn nhìn chàng.

Rất lâu sau.

Khẽ bật cười một tiếng.

“Tin.”

Chàng đáp.

“Thế tử quyền thế ngập trời.”

“Muốn làm được chuyện đó đương nhiên không khó.”

“Nhưng vậy thì sao?”

Ánh mắt Lục Dực cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

“Được.”

“Các người rất tốt.”

Từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.

Lạnh như băng.

“Ta sẽ không bỏ cuộc.”

Nói xong.

Chàng mạnh tay vén rèm bước ra ngoài.

Tiêu Hoài Cẩn xoay người lại.

Khẽ giọng hỏi ta:

“Vừa rồi hắn có làm nàng bị thương không?”

Ta lắc đầu.

“Xin lỗi.”

Chàng bước tới.

Ngồi xổm xuống trước mặt ta.

Ngẩng đầu nhìn ta.

“Để nàng phải sợ hãi rồi.”

Ánh nến phủ lên gương mặt chàng.

Vẫn ôn nhu như thuở ban đầu.

Ta nhìn chàng.

Khẽ hỏi:

“Chàng không sợ sao?”

Chàng suy nghĩ một chút.

Rồi nghiêm túc trả lời:

“Sợ chứ.”

“Nhưng ta càng sợ nàng đi theo hắn hơn.”

Ta cụp mắt xuống.

Khóe môi khẽ cong lên.

Một giọt nước mắt lại rơi xuống.

Được chàng nhẹ nhàng lau đi bằng đầu ngón tay.

Sau đêm ấy.

Lục Dực dường như hoàn toàn phát điên.

Trong triều liên tiếp có người dâng tấu đàn hặc Tiêu Hoài Cẩn.

Ban đầu nói chàng tư lịch còn nông cạn.

Không đủ khả năng gánh vác trọng trách.

Về sau lại nói chàng qua lại thân thiết với sĩ tử hàn môn.

Ngôn từ cực đoan.

Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi.

Chàng đã bị điều khỏi kinh thành.

Ngày tin tức truyền tới.

Bầu trời âm u đến đáng sợ.

Ngoài cửa sổ mưa phùn liên miên.

Tiêu Hoài Cẩn ngồi dưới đèn.

Lặng lẽ thu dọn công văn.

Thần sắc từ đầu đến cuối vẫn bình thản.

Ngược lại.

Ta là người đỏ mắt trước.

“Có phải vì ta không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...